Top 4 # Lam Sao Em Quen Duoc Anh Nhat Kim Anh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

√ Lam Sao Noi Yeu Em (Testo) Di Hà Anh Tuấn Tratto Da Ca Phe Sang

Để tôi nói tiếng yêu dịu dàng Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, chẳng nên câu

Làm sao cho tôi biết lúc nào dễ dàng Để tôi nói tiếng yêu khẽ khàng Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, bối rối tim tôi

Một lời nói thật là khó! Vừa thoáng qua, mỗi khi em mỉm cười Hay mơ màng tôi ôm mộng dở dang

Rồi mùa thu, rồi mùa đông, Rồi mùa xuân cùng trôi đến cuối trời Tôi chẳng nói lên thành câu

Làm sao cho tôi biết lúc nào đêm tàn? Để tôi nói tiếng yêu bẽ bàng. Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần đốt cháy tim tôi.

Làm sao cho tôi biết lúc nào trăng tàn? Để tôi nói tiếng yêu dịu dàng Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, chẳng nên câu

Để tôi nói tiếng yêu khẽ khàng Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, bối rối tim tôi

Một lời nói thật là khó! Vừa thoáng qua, mỗi khi em mỉm cười Hay mơ màng tôi ôm mộng dở dang

Rồi mùa thu, rồi mùa đông, Rồi mùa xuân cùng trôi đến cuối trời Tôi chẳng nói lên thành câu

Làm sao cho tôi biết lúc nào đêm tàn? Để tôi nói tiếng yêu bẽ bàng. Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần đốt cháy tim tôi.

Làm sao cho tôi biết lúc nào trăng tàn?Để tôi nói tiếng yêu dịu dàngDù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, chẳng nên câuLàm sao cho tôi biết lúc nào dễ dàngĐể tôi nói tiếng yêu khẽ khàngDù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, bối rối tim tôiMột lời nói thật là khó!Vừa thoáng qua, mỗi khi em mỉm cườiHay mơ màng tôi ôm mộng dở dangRồi mùa thu, rồi mùa đông,Rồi mùa xuân cùng trôi đến cuối trờiTôi chẳng nói lên thành câuLàm sao cho tôi biết lúc nào đêm tàn?Để tôi nói tiếng yêu bẽ bàng.Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần đốt cháy tim tôi.Làm sao cho tôi biết lúc nào trăng tàn?Để tôi nói tiếng yêu dịu dàngDù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, chẳng nên câuLàm sao cho tôi biết lúc nào dễ dàngĐể tôi nói tiếng yêu khẽ khàngDù lời nói muộn màng, đã nhiều lần, bối rối tim tôiMột lời nói thật là khó!Vừa thoáng qua, mỗi khi em mỉm cườiHay mơ màng tôi ôm mộng dở dangRồi mùa thu, rồi mùa đông,Rồi mùa xuân cùng trôi đến cuối trờiTôi chẳng nói lên thành câuLàm sao cho tôi biết lúc nào đêm tàn?Để tôi nói tiếng yêu bẽ bàng.Dù lời nói muộn màng, đã nhiều lần đốt cháy tim tôi.

CreditsWriter(s): Thanhvo Thien Lyrics powered by www.musixmatch.com Link

Disclaimer: i testi sono forniti da Musixmatch. Per richieste di variazioni o rimozioni è possibile contattare direttamente Musixmatch nel caso tu sia un artista o un publisher.

21 Lý Do Tại Sao Anh Yêu Em/Em Yêu Anh

1. Em có thể sống thật, có thể là chính em khi em ở bên anh.2. Em yêu anh vì những ý nghĩ của anh về tình yêu lãng mạn: ánh sáng mờ mờ của nến, của ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi, âm thanh dìu dặt của nhạc êm dịu … và một cõi riêng chỉ có hai chúng ta.3. Yêu anh vì anh đã làm cho em cảm thấy em được yêu thích vô cùng – một cảm giác mà em chưa bao giờ có.4. Em có thể nói cho anh nghe tất cả mọi chuyện mà anh vẫn không bị … hết hồn hết vía (hay là anh có giựt mình một chút nhưng vẫn tiếp tục lắng nghe.)5. Niềm tin vĩnh cửu của anh đối với tình yêu của chúng ta đã giữ cho ngọn lửa tình của anh và em cháy sáng mãi.6. Khi anh và em ở bên nhau, chúng ta có thể làm ra phép lạ.7. Anh và em là một sự kết hợp hoàn hảo.8. Mỗi khi nghĩ đến anh, một cảm giác tuyệt diệu dâng đầy trong em.9. Tình yêu của anh cho em biết thế nào là rung động – càng ngày càng nhiều.

10. Anh không bao giờ chịu thua, không bao giờ chịu bỏ đi tình yêu của chúng mình, và anh đã dẫn dắt em cùng đi với anh.11. Anh có một sức lôi cuốn mà em không thể nào cưỡng lại được.12. Em yêu anh vì anh đã làm cho em thể hiện được phần tốt đẹp nhất của bản thân mình.13. Anh của em thiệt là “tiếu lâm”.14. Cứ mỗi lần em nhìn em, tim em lại bị lỡ mất một nhịp đập.15. Anh là người giữ chìa khóa mở cửa trái tim của em.16. Anh luôn luôn nói những điều mà em … cần và thích nghe (ví dụ như: “em thật đẹp và đáng yêu”).17. Anh đã dạy cho em ý nghĩa thật của tình yêu.18. Tình yêu là tất cả, và anh là tất cả đối với em, vậy anh cũng chính là tình yêu.19. Anh là khúc nhạc đệm cho những giấc mơ của em.20. Em sống vui vì có anh, và em đã nợ anh chính cuộc sống của em.21. Và, dĩ nhiên, em yêu anh vì anh rất thông minh – anh đã thông minh đủ để chọn em làm người yêu của anh.

1. Em có thể sống thật, có thể là chính em khi em ở bên anh.2. Em yêu anh vì những ý nghĩ của anh về tình yêu lãng mạn: ánh sáng mờ mờ của nến, của ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi, âm thanh dìu dặt của nhạc êm dịu … và một cõi riêng chỉ có hai chúng ta.3. Yêu anh vì anh đã làm cho em cảm thấy em được yêu thích vô cùng – một cảm giác mà em chưa bao giờ có.4. Em có thể nói cho anh nghe tất cả mọi chuyện mà anh vẫn không bị … hết hồn hết vía (hay là anh có giựt mình một chút nhưng vẫn tiếp tục lắng nghe.)5. Niềm tin vĩnh cửu của anh đối với tình yêu của chúng ta đã giữ cho ngọn lửa tình của anh và em cháy sáng mãi.6. Khi anh và em ở bên nhau, chúng ta có thể làm ra phép lạ.7. Anh và em là một sự kết hợp hoàn hảo.8. Mỗi khi nghĩ đến anh, một cảm giác tuyệt diệu dâng đầy trong em.9. Tình yêu của anh cho em biết thế nào là rung động – càng ngày càng nhiều.10. Anh không bao giờ chịu thua, không bao giờ chịu bỏ đi tình yêu của chúng mình, và anh đã dẫn dắt em cùng đi với anh.11. Anh có một sức lôi cuốn mà em không thể nào cưỡng lại được.12. Em yêu anh vì anh đã làm cho em thể hiện được phần tốt đẹp nhất của bản thân mình.13. Anh của em thiệt là “tiếu lâm”.14. Cứ mỗi lần em nhìn em, tim em lại bị lỡ mất một nhịp đập.15. Anh là người giữ chìa khóa mở cửa trái tim của em.16. Anh luôn luôn nói những điều mà em … cần và thích nghe (ví dụ như: “em thật đẹp và đáng yêu”).17. Anh đã dạy cho em ý nghĩa thật của tình yêu.18. Tình yêu là tất cả, và anh là tất cả đối với em, vậy anh cũng chính là tình yêu.19. Anh là khúc nhạc đệm cho những giấc mơ của em.20. Em sống vui vì có anh, và em đã nợ anh chính cuộc sống của em.21. Và, dĩ nhiên, em yêu anh vì anh rất thông minh – anh đã thông minh đủ để chọn em làm người yêu của anh.

Anh Phải Làm Sao Đây Em?

Đêm đến thi thoảng anh cứ loay hoay suy nghĩ và trăn trở… anh phải làm sao đây?

Anh thường có thói quen một mình suy nghĩ lại những ngày tháng đã qua, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để nói là vất vả… Chợt giật mình… Chợt lo lắng… Chợt thấy mình cũng bất cần lắm lắm.

Ngày đó, cái ngày mà em nói ” Em yêu anh “, anh đã rất vui và xúc động vô cùng.

Anh đã sống những năm tháng khổ đau và buồn tẻ, anh muốn vứt bỏ mọi cái đang tồn tại nhưng anh không thể làm được. Và em đến, mặc dù em không đẹp, không bằng những cô gái khác… nhưng ngay từ cảm giác đầu tiên, trái tim của anh đập rộn ràng và ấm áp trở lại.

Quá khứ qua đi, có thể là bi ai, có thể là nhục nhã, có thể không đáng là một kiếp người… nhưng đó cũng là quá khứ! Miễn sao không nên vì quá khứ mà làm ảnh hưởng đến hiện tại, làm ảnh hưởng đến sự tồn tại của cả hai chúng ta.

Và ngày tháng qua đi, anh đã tự tin khi nói yêu em, vì thật sự yêu em anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên điều đó.

Nghe đâu đó câu hát ” Anh mơ mỗi sớm tỉnh giấc, mắt anh kiếm tìm, tai anh lắng nghe, môi anh cất tiếng gọi và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng “… Anh buồn, buồn lắm! Dù thế nào đi nữa chúng ta đã trưởng thành. Anh và em- chúng ta cần nhau nhưng không thể… Khi em nói không thể, chúng ta chẳng ngày nào là không cãi nhau. Cãi nhau đến mức độ mệt mỏi, mệt mỏi quá sức, anh đã muốn buông xuôi tất cả, anh muốn bỏ đi thật xa, thật xa nhưng chính tình yêu của anh dành cho em đã giữ chân anh lại.

Giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, anh thấy mình hạnh phúc, anh thấy mãn nguyện khi đã ôm trọn trái tim em. Nhưng ông trời không cho không ai cái gì bao giờ hay sao em nhỉ? Tình yêu lớn thì cái “khối u” đó cũng lớn. Nó lớn nhanh- nó đang tuổi “vị thành niên”, nó khỏe mạnh và… ác đến nỗi có thể “giết chết” anh bất kì lúc nào không biết. Anh đã cố lạc quan, anh chia sẻ với em, anh muốn dựa vào em- chúng ta cùng nhau tìm lối thoát, nhưng hình như nó đã… di căn thì phải. Anh thì ngày nào cũng đau buồn. Nhưng em à, tuy nó là một “khối u” quái ác, nhưng chính anh đã nuôi sống nó bằng máu của mình, chẳng lẽ nó… giết anh sao? Hình như anh và nó luôn phải song song, hoặc là cùng sống hoặc là cùng chết. Đêm đến, thi thoảng anh cứ loay hoay suy nghĩ và trăn trở… anh phải làm sao đây em?

Nhớ Anh Em Phải Làm Sao?

Em nhớ anh, nhớ lắm, nhớ nhiều, nhớ rất rất nhiều, nhớ nhiều đến mức em chẳng thể làm nổi việc, chẳng còn muốn làm gì nữa, chẳng thấy đói hay chẳng thấy đau

Em phải làm gì bây giờ? Phải làm sao đây, em chẳng thể chia sẻ cùng ai, chẳng thể nói cho ai biết rằng em đang rất nhớ anh. Đầu óc chỉ hiện hữu duy nhất hình ảnh của anh, mọi thứ dường như chẳng thể tồn tại nhiều hơn nữa ngoài anh. Đến mức em không biết dùng ngôn ngữ nào, không thể nghĩ ra được những lời lẽ để diễn tả nỗi nhớ anh lúc này.

Chỉ biết ngồi nghĩ về anh, nghĩ đến anh, nhớ anh và đầu óc cứ văng vẳng ba tiếng ” em nhớ anh “.

Em nhớ nhà, thực sự là nhớ nhà lắm, nhớ các cháu, nhớ bà ngoài, nhớ bố mẹ, nhớ tất cả, nhớ đến đau lòng anh ạ. Nhưng hôm nay lúc đi cùng anh em đã thấy vui vẻ, đã thấy vơi bớt đi nỗi nhớ vì em cứ nghĩ anh sẽ ở lại với em, nhưng rồi anh cũng về, rồi anh cũng tạm xa em.

Và nỗi nhớ lại tăng lên gấp đôi, nhớ anh, nhớ nhà, nhớ tất cả, nhớ đến đau lòng, nhớ đến phát hờn. Em nhớ anh đến mức ghét anh, muốn giận anh và muốn ngừng yêu anh. Em nhớ anh đến mức chỉ biết ngồi tủi thân, ngồi thẫn thờ chẳng làm được gì, chẳng nghĩ được gì, chẳng muốn gì.

Có ai hiểu được nỗi nhớ của em lúc này không? Anh có hiểu được không? Có biết được em thực sự, thực sự muốn vất bỏ mọi thứ để được gần anh không? Em phải làm sao đây anh? Phải làm sao đây khi trái tim em rất buồn, nỗi buồn khi phải xa người mình yêu thương, xa gia đình, các cháu.

Những lúc này em chỉ muốn đuổi anh đi, muốn ngừng yêu anh, muốn anh biến mất khỏi trái tim em, muốn mọi thứ trở nên vô cảm như trước. Để khi đó em sẽ chẳng còn phải buồn khi nhớ anh, chẳng còn phải khóc khi xa anh, chẳng còn phải tủi hờn khi không được bên anh, chẳng còn phải đau lòng đến mức như thế này.

Anh nhớ em nhiều không? Anh yêu em nhiều không? Anh dành bao nhiêu thời gian trong ngày để nghĩ về em, anh dành bao nhiêu phần trăm để yêu em và anh dành bao nhiêu tình cảm để cho em? Em muốn biết, muốn chắc chắn, muốn được khẳng định rằng anh cũng yêu em lắm, anh cũng nhớ em lắm và anh cũng thương em lắm.

Nhưng càng nhớ anh, càng yêu anh, càng muốn gần anh em càng lo sợ, càng nghĩ nhiều đến những tình cảm anh dành cho em. Có phải em cứ yêu anh nhiều như thế là sai không? Vì cái gì quá cũng không tốt, cái gì nhiều cũng không hay và cái gì lớn cũng không bền.

Em sợ sẽ có lúc vì yêu quá mà tự chán nhau, có lúc vì nhớ quá mà hờn dỗi nhau, có lúc vì quan tâm quá mà khó chịu với nhau, để rồi có lúc gần nhau quá mà ghét nhau… Em sợ một lúc nào đó khi chúng ta chẳng còn khoảng cách, chẳng còn những nỗi nhớ, chẳng còn những sự quan tâm như lúc còn yêu xa, chẳng còn những tin nhắn yêu thương, chẳng còn những cuộc gọi chỉ để được nghe giọng nhau….. Sợ đến lúc bên nhau rồi chúng ta lại nảy sinh những mâu thuẫn vốn có khi ngày nào cũng gần nhau.

Anh ơi? Em chẳng biết em phải làm gì nữa, chẳng đủ nghị lực, chẳng đủ mạnh mẽ, chẳng đủ tỉnh táo để làm nổi việc gì nữa, chẳng muốn làm gì. Em nhớ lắm, nhớ đến quặn thắt, nhớ đến nhói lòng anh ạ.

Em không biết đâu, không thích nhớ anh nhiều như thế này đâu, không thích nếm trải cái cảm giác nhớ nhung này chút nào, nó khó chịu, nó đau đớn, nó mệt mỏi, nó khổ sở lắm. Em không thích nhớ anh nhiều như thế này, không muốn, không muốn anh biết không anh?

Em càng không muốn càng ngày em càng nhớ anh nhiều hơn, càng ngày càng yêu anh nhiều hơn. Người ta bảo cứ yêu lâu sẽ chán nhau. Thời gian yêu nhau sẽ tỉ lệ nghịch với tình yêu, em cũng muốn nếm thử cảm giác đó với anh lắm, vì nếu em chán anh, nếu em cảm thấy yêu anh ít đi thì em sẽ đỡ buồn hơn. Em sẽ dành thời gian nhớ anh cho việc khác, em sẽ có khoảng trống để nghỉ ngơi, em sẽ dành quan tâm để làm việc hay nhiều vấn đề khác xung quanh.

Nhưng càng ngày tình yêu em dành cho anh càng lớn hơn, nó cứ lớn dần lên, cứ to ra, cứ bao trùm toàn bộ thời gian của em. Em không còn muốn làm gì ngoài việc nhớ anh và nhớ anh.

Nếu cứ tiếp tục như thế này có lẽ em sẽ bị tẩu hỏa nhập ma mất, em sẽ bị anh bắt nạt, sẽ bị tình yêu này dẫn em đi theo một chiều hướng không tốt. Khi tình yêu không lí trí tất thẩy sẽ đi sai đường, em sợ tâm trí em không đủ sáng suốt để điều khiển những việc em làm, đôi tay em không đủ khéo léo để gìn giữ tình yêu, ngôn ngữ em không đủ ngọt ngào để khiến anh cảm nhận được.

Anh ơi? Em nhớ anh? Em nhớ anh, nhớ anh. Điều đó có sai không khi em càng nhớ anh em càng sợ anh chẳng nhớ em. Em nhớ anh lắm, nhớ đến mức em chẳng thể ngừng khóc. Chẳng biết vì sao mà yêu anh em lại trở nên yếu đuối đến thế, chẳng hiểu nổi con người em như nào mà càng yêu anh em càng thấy bản thân mềm yếu.

Một đứa con gái mạnh mẽ, một đứa con gái đanh đá, ghê ghớm trước đây đâu rồi. Em của lúc chưa yêu anh đi đâu mất rồi. Em muốn tìm lại em trước đây, muốn được thoải mái làm việc, muốn được thoải mái suy nghĩ thật nhiều thứ khác, muốn được yêu anh vừa đủ, quan tâm anh vừa mức để anh không biết em yêu anh nhiều hơn. Để chúng ta cứ từ từ yêu nhau, từ từ đến bên nhau và đừng từ từ chán nhau như nhiều cuộc tình khác ngoài kia.

Anh có biết mỗi lúc xa anh em khóc nhiều đến mức nào không? Mỗi lúc anh lên chơi với em rồi anh về em khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, như một đứa con nít vừa bị hắt hủi để rồi nó chỉ biết nấc lên thành tiếng trong vô vọng. Mọi thứ dường như chẳng có gì có thể khiến em bớt nhớ anh mỗi khi phải xa anh. Em yêu anh nhiều đến mức đó sao? Nhiều đến mức ngay chính bản thân em cũng không điều khiển được chính mình. Như thế là sai đúng không anh?

Em không trách anh, không giận anh, không buồn lòng vì anh lại càng không có lí do gì để hờn dỗi anh. Vì anh không làm gì sai, anh luôn tốt, anh lại càng chưa bao giờ khiến em đau lòng, vậy thì lấy lí lẽ gì để biện hộ cho việc em ghét anh chứ? Em chỉ là vì quá nhớ anh thôi anh ạ, vì quá nhớ một người mà em cảm thấy bất lực với tất cả, cảm thấy hờn dỗi với mọi thứ.

Ghét cái tính cách cứ động tí lại khóc, ghét cái yếu đuối cứ yêu vào là không thể mạnh mẽ được, ghét chính cả những cảm xúc hỗn loạn không kiểm soát. Đến một lúc nào đó chính tình yêu này khiến anh khó chịu, chính cái nhớ nhung này khiến anh mệt mỏi và chính cái trẻ con này khiến anh ngột ngạt? Lúc đó liệu tình yêu của anh có đủ lớn để điều chế mọi thứ theo hướng khác, hay tự tay mình giết chết tất cả? Anh có còn nhẹ nhàng vỗ về, nhẹ nhàng quan tâm và nhẹ nhàng lo lắng cho em như lúc này?

Em chẳng thích em như thế này tẹo nào đâu, lại càng ghét hơn cái kiểu mít ước động tí là rơi nước mắt. Nó không phải là tính cách của em, nó là những điểm yếu lớn nhất mà em luôn cố che dấu trước mặt mọi người, trong đó có cả anh nữa. Thế nhưng chẳng hiểu sao nó lại cứ thường trực trong em, bất kể lúc nào em cũng có thể buồn được, vì sao thế anh? Vì yêu sao? Vì nhớ sao?

Tại sao trước đây em từng nói với anh rằng, em sợ tình yêu, em sợ yêu, sợ mở lòng, sợ cho phép ai bước vào cuộc đời em. Vì em biết khi em yêu ai đó bằng cả trái tim mình, là khi em chẳng còn sống cho riêng em nữa, em đã coi người đó chính là nguồn sống của em, là tất cả những gì tốt đẹp nhất của riêng em.

Em không sợ bị tổn thương, vì điều đó khiến em yêu chính mình hơn, em chỉ sợ em yêu người ta quá nhiều để đến khi em khiến bản thân bị đau mà không có cách nào giải thoát. Em yêu anh, tình yêu của em ngày càng lớn dần lên, ngày càng rộng thêm ra, mỗi một ngày trôi qua nỗi nhớ anh càng nhiều. Ngay cả khi cạnh anh, ôm chặt anh, ngắm nhìn nụ cười, ánh mắt anh ngay trước mặt nhưng em vẫn nhớ, nhớ đến đau lòng. Nhưng anh chưa bao giờ hiểu được điều đó.

Kể cả có ai đánh em đau, ai chửi em thậm tệ hay ai làm em bị tổn thương em cũng không khóc, nhưng nhớ anh, quá nhớ anh để rồi em chẳng còn là em nữa, chẳng thể mạnh mẽ được nữa. Chỉ biết nước mắt cứ chảy, chảy mà chẳng cách nào ngừng được, càng nghe anh nói, càng nhìn anh qua điện thoại lại càng không thể kìm chế. Vì sao thế anh? Vì em quá nhớ anh sao?

Em không thích cái khuôn mặt bí xị của em lúc này, không thích cái đôi mắt húp lên xấu xí bây giờ, lại càng chẳng giám nhìn vào ai lúc nói chuyện. Em lại càng không muốn trải qua cái cảm giác mệt mỏi, chán nản lúc này. Vì em nhớ anh? Nhớ anh nhiều quá mà thôi.