Top 6 # Làm Sao Em Hiểu Hết Ý Nghĩa Của Tình Yêu Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Bạn Đã Hiểu Hết Ý Nghĩa Của Lời Xin Lỗi?

Có bao giờ cánh đàn ông tự hỏi vì sao chỉ cần một lời xin lỗi được nói ra đúng lúc còn hiệu quả hơn hàng trăm món quà đắt tiền chưa?

Khi bạn làm sai, cô ấy cần một lời xin lỗi từ bạn. Tốt nhất, bạn hãy làm theo điều cô ấy muốn. Cô ấy muốn như vậy, không phải là vì cô ấy đanh đá ghê gớm, mà chỉ là vì cô ấy muốn được bạn để ý.

Rất nhiều cặp nam nữ thường đùa với nhau rằng: “Cãi nhau nhỏ cũng là niềm vui, nhưng cãi nhau to lại làm hại thân. Đôi khi, hương vị của tình yêu không thể thiếu những trận cãi nhau ấy “.

Mỗi người sẽ phải nếm những mùi vị “cãi nhau” riêng. Nhưng sau những lần 2 người xích mích với nhau, điều mà họ quan tâm nhất chính là sự xin lỗi.

Sau mỗi lần tranh cãi, bất kể là bản thân sai hay người ấy sai, phụ nữ họ đều mong muốn đàn ông sẽ là người nói câu xin lỗi trước. Còn đàn ông, bất kể là lỗi sai của ai, họ đều không muốn mình phải xin lỗi trước.

Một số cô gái rất cố chấp, sau bao ngày giận nhau vẫn luôn chờ đợi người đàn ông phải nói lời xin lỗi trước. Nhưng, dần dần cô ấy sẽ phát hiện, bản thân như thế càng làm cho 2 người trở nên đau khổ hơn. Cô ấy bất mãn với lời xin lỗi muộn màng, còn anh ấy sẽ không can tâm cho lời xin lỗi đó.

Một người đàn ông không chấp nhận xin lỗi, sẽ làm cô ấy dần dần tuyệt vọng. Còn một người phụ nữ chỉ biết đợi đàn ông xin lỗi trước, sẽ làm anh ấy phiền não.

Đàn ông, họ xem lời xin lỗi là một khuyết điểm. Đặc biệt là với những người đàn ông có lòng tự trọng cao, mỗi lần nói ra 2 từ “xin lỗi” thì tình yêu của họ giành cho cô gái đó sẽ ít đi một phần.

Phụ nữ, họ cho rằng, phủ nhận bản thân không có nghĩa là đồng tình với đối phương, mà là một sự quan tâm dành cho người ấy. Vì vậy mà, đã có rất rất nhiều cô gái vì một câu xin lỗi mà xảy ra mâu thuẫn gay gắt với người yêu.

Đối mặt với lời xin lỗi của đàn ông, phụ nữ thường sẽ rơi lệ. Họ khóc, không chỉ đơn giản là vì cảm động, mà từ sau trong tim họ đang muốn nói với đàn ông rằng: “Anh làm sao có thể hiểu được nỗi lòng em”.

Một câu nói “anh xin lỗi” sẽ đổi lại cho người phụ nữ điều gì? Không phải là thể diện của cô ấy, mà là cho cô ấy cảm giác được đồng cảm và sẻ chia.

Khi một cô gái chủ động nói câu xin lỗi, chứng tỏ trong lòng cô ấy đang tràn đầy sự ân hận. Điều này có thể nói lên một trạng thái cảm xúc của phụ nữ: “Khi bắt đầu nói câu xin lỗi, em đã sẵn sàng để đứng về phe của anh”.

Khi một cô gái yêu cầu bạn nói lời xin lỗi, nếu là người đàn ông thông minh, bạn sẽ làm theo điều cô ấy muốn. Bởi vì, không phải là cô ấy muốn so đo cao thấp với bạn, mà là cô ấy đang muốn bạn bước lại gần trái tim của cô ấy hơn…

*Tiêu đề bài viết đã được thay đổi

Sự Hiểu Nhau Trong Tình Yêu Qua Những Stt Ý Nghĩa Nhất

* Để hiểu một người…

– Không phải chỉ là ở bên cạnh…

– Lắng nghe và cùng chia sẻ

– Mà cách duy nhất để hiểu một người là…

– Hãy đặt bản thân mình vào người đó.

– Để hiểu thấu họ đang cảm thấy thế nào?… . . .

* Vậy bạn à. . . .

Trước khi nói và làm điều gì . . . .

Hãy đặt mình vào vị trí của người khác . . . .

Để cảm nhận –

Những nỗi đau người đó phải chịu… –

Những giọt nước mắt chảy ngược vào tim… –

Những lặng im cho một trái tim tan nát… –

Những mất mát của một tình yêu… –

Những yêu thương không được trân trọng… .

Và . . .

– Những thất vọng cho một niềm tin!!!

Trước khi giận 1 ai đó…

– Thì hãy thử đặt mình vào vị trí đó hoàn cảnh đó..

– Quan trọng hơn..

Đừng vội giận rồi quay bước đi

– Hãy cho người ta 1 cơ hội giải thích

Vì đôi khi:

– Chỉ 1 phút nóng giận sẽ làm ta mất đi nhiều thứ quan

trọng!

Trong tình yêu có khi buồn, có khi vui, có khi nhí nhắng, nhưng cũng có lúc cãi nhau “tơi bời”. Nếu chỉ là những giây phút “bốc đồng” của cả hai thì mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng, nhưng nếu điều đó xảy ra thường xuyên thì sao? Đó là lúc hai bạn cần cho nhau những khoảng lặng, rời xa nhau để hiểu nhau hơn và đôi khi là tránh làm tổn thương nhau nữa

Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình, với những nỗi niềm, khổ đau, hạnh phúc riêng. Nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.

” Kể cả khi chưa hiểu một người, ta vẫn có thể yêu người ấy.

Yêu hoàn toàn, dù hiểu chưa trọn vẹn”.

Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.

Có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết

Anh cứ nói em không hiểu anh, làm sao mới được đây ?

Cứ im lặng nói cho người khác , em ghét anh đến như vậy

Phải không Anh nói đi ? Một lần cho em biết

Đôi khi người ta từ bỏ nhau, chẳng phải vì đã hết yêu mà đơn giản vì không hiểu nhau, không thể bên nhau được nữa.

Mình không hiểu nhau nên yêu nhau rất mệt mỏi. Mình trái ngưới nhau nên chẳng thể lúc nào cũng vui, Mình trái ngược nhau nên minh cãi nhau nhiều hơn là nói chuyện. Mình trái ngược nhau và anh cứ vô tình làm em đau và em vô tình xát muối vào vết thương anh chưa lành. Lúc đầu anh không hiểu, vì lí do gì mà chúng ta cứ mãi làm khổ nhau khi yêu sâu đậm như vậy, và em luôn nói, bởi vì chúng ta không hiểu nhau…

Yêu, trên đời này không thể tìm kiếm được hai con người có thể hoàn toàn hiểu nhau. Nhưng, để yêu nhau, quan trọng là cần có sự cảm thông và thứ tha….

Tình yêu không chỉ đơn thuần là tìm một người để hiểu mình mà là tìm một người để ta có thể thông cảm và yêu thương nhau đến cuối cuộc đời. Nó không phải là thứ mà ta có thể có được trong ngày một ngày hai, mà là cả một quá trình tìm và hiểu nhau. Một quãng thời gian dài để thay đổi phù hợp với nhau. Cho nên hãy thực sự quý trọng điều đó khi còn có thể.

Mình không hiểu hết mình, sao muốn người khác hiểu mình cho thấu.

Chính sự không hiểu hết về nhau mà vẫn còn tò mò muốn được biết sẽ làm nên tính hấp dẫn của mối quan hệ

Tôi đã ngu ngốc chấp nhận yêu một người mà mình không hiểu, cho đến khi hiểu người ta rồi, yêu người ta rồi thì không thể quay lại được nữa. Cú vấp ngã này có lẽ là cú ngã đau nhất trong đời tôi.

Chúng ta yêu nhau quá vội vàng anh nhỉ, chính vì thế chúng ta chẳng hề hiểu nhau. Những lúc bên nhau hạnh phúc nhường nào, ấy vậy mà chỉ một chút sóng gió thôi đã khiến chúng ta chia lìa. Anh từng nói nếu ngày đó chúng ta hiểu nhau hơn thì bây giờ thật tốt, nhưng trên đời vốn chẳng tồn tại 2 chữ ” giá như” đâu anh ạ.

Em xin lỗi vì đã không hiểu anh, đã ích kỉ và khiến anh mệt mỏi, nếu như có thể một lần quay lại, em sẽ bao dung hơn, sẽ không làm anh thất vọng như vậy nữa.

Tình yêu này, chúng ta đều không có lỗi, lỗi duy nhất chính là không thể hiểu nhau.

Em cứ trách anh sao không hiểu em nhưng em biết không, em thực sự quá khó hiểu, em như một viên ngọc huyền bí vậy, khiến anh yêu cuồng si song lại khiến anh đau khổ vạn phần, không cách gì tháo gỡ…

Nếu như đã không hiểu nhau, tốt nhất hãy chỉ làm người tình, tạo nên một mối quan hệ không ràng buộc, không mệt mỏi. Và khi không cần nhau nữa có thể rời bỏ, nhưng anh nói xem, có thật cả hai ta đều không cảm thấy đau lòng?

Tại sao người ta cứ vịn vào cái lí do không hiểu nhau để mà từ bỏ nhau? Đến mình đôi khi còn chẳng hiểu mình huống chi là bắt người khác phải hiểu. Đó thực ra chỉ là cái cớ, quan trọng là tình yêu đó chưa đủ lớn, hoặc đã phai nhạt hoặc người trong cuộc chưa biết cảm thông. Thế thôi.

Để bên nhau dài lâu, chúng ta cần sự cảm thông và thứ tha hơn là bắt đối phương phải hiểu hết mình, như vậy chẳng khác nào đưa mối tình vào ngõ cụt.

Khi không hiểu nhau, chúng ta cãi nhau, mệt mỏi, chán nản, thậm chí là tích tụ thành bế tắc, khi đó sẽ nhận ra chúng ta có thật sự thuộc về nhau hay không, tình yêu có đủ lớn để vượt qua trở ngại hay không, và ai sẽ là người yêu nhiều hơn, nhiều đến mức sẵn sàng thứ tha tất cả, cứu vãn hạnh phúc.

Lời kết:

Tôi cũng từng kết thúc một mối tình. Qua đi một thời gian, người đó nói với tôi rằng ước gì lúc đó chúng ta hiểu nhau hơn thì bây giờ tốt biết mấy, nhưng bát nước hắt đi chẳng thể cứu vãn. Cuộc đời vốn chẳng có 2 từ giá như tồn tại. Thực ra, tôi cho rằng tình yêu của chúng tôi chưa đủ lớn và sâu đậm để có thể níu giữ nhau, bao dung và thứ tha, chứ chuyện không hiểu nhau là đương nhiên, vì đến mình còn chưa hiểu hết mình huông gì là người khác. Vì thế hãy vun đắp tình yêu của mỗi người bằng sự nhẫn nại và khoan thứ.

Em Đã Hiểu Như Thế Nào Gọi Là Hết Yêu…

Biết đối diện với sự thật có nghĩa là không còn gì níu kéo, em đã tự lừa dối bản thân suốt bao ngày qua kể từ ngày gặp anh. Mọi thứ một cú sốc với em, em đã dặn vặt mình, không giám nghĩ là có thể nói những điều đó dễ dàng đến như vậy.

Anh à! em đã biết phân biệt giữa yêu và hết yêu…

Em hiểu, em hiểu là em đã nhận định sai thêm một lần nữa, bởi vì em vẫn còn quá yêu anh, chưa thể để anh ra khỏi cuộc sống của em được.

Và lại tiếp tục những câu xin lỗi “em đã sai, em đã quá ích kỷ, em xin lỗi…”. Anh lại lửng lơ để cảm xúc của em trong vô cùng, không hề có sự xác định, em lại đi, đi về nơi xa ấy mà không biết là anh có đi cùng em không… và cũng không biết lại sao em lại cứ như vậy…

Anh là người tham lam và ích kỷ, anh biết không? Anh không dành tất cả tình cảm cho em nhưng anh lại không để em đi, đã bao lần buông rồi và em luôn gục ngã…

Anh có biết, em đã bao lần lừa dối mình là em đã hết yêu anh chưa? Đơn giản là để em cảm thấy mình sống có mục đích hơn, để em tạo cho mình một lối đi mới, một con đường khác không cần có anh… nhưng mọi thứ chỉ là ngụy tạo, bởi đó vẫn là yêu từ phía em…

Đã bao lần cố gắng thoát ra rồi cũng đến lúc không cần phải cố gắng nữa… nhẹ như không, ta rời khỏi nhau…

Em cũng chỉ cần một lời xác nhận mà thôi, xác nhận rằng anh sẵn sàng buông tay, sẵn sàng bên một người khác mà không còn mong nhớ gtới em, sẵn sàng nắm tay một người khác thay thế em, thì có lẽ cũng không còn lý do gì để em ở lại trong anh, để ngụy biện cho tất cả… Em đã biết chấp nhận…

Biết chấp nhận tức là đã không còn yêu… chấp nhận anh bên một người khác, chấp nhận anh không nhớ đến em, chấp nhận một mình bước lên phía trước, bước cho những chặng đường mới tinh.

Biết chấp nhận cũng có nghĩa là con tim không còn đập đủ mạnh cho những suy nghĩ của anh, đủ bình tĩnh khi nhìn vào ánh mắt, và dễ dàng nói những câu đã từng làm tim nhau đau nhói…

Và rồi, em sẽ lại yêu thôi nhưng không phải yêu anh mà là yêu một người khác….

Theo Baihocdoisong.com

Làm Sao Em Có Thể Hiểu?, Đọc Truyện Làm Sao Em Có Thể Hiểu?

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ “yêu” chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em” trước.

Tôi có một người bạn trai.Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh. Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi.

Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi.

“Anh muốn đi xem phim không?” – Tôi hỏi. “Anh không thể”. “Tại sao? Anh cần học bài hả?” – Nỗi thất vọng đang làm trái tim tôi quặn lại. “Không… Anh phải đi gặp một người bạn”.

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ “yêu” chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em” trước.

Với chúng tôi, chẳng có ngày lễ kỷ niệm nào. Từ ngày đầu tiên anh đã không nói điều gì, rồi cứ thế 100 ngày, 200 ngày… Hàng ngày, trước khi tạm biệt, anh chỉ đưa cho tôi một con búp bê, hàng ngày, chắc chắn thế. Tôi không biết tại sao.

***

Rồi một ngày…

– Jin, em… – Tôi ngập ngừng.

– Sao? Em cứ nói đi…

– Em yêu anh.

– Em… Ừm, thôi cầm lấy con búp bê này và về nhà đi.

Đó là cách anh ấy lờ đi “ba từ” của tôi và đưa cho tôi con búp bê. Rồi anh biến mất. Những con búp bê tôi nhận được từ anh hàng ngày đã đầy ắp căn phòng.

***

Rồi đến sinh nhật của tôi. Sáng sớm tỉnh dậy, tôi hình dung tới một bữa tiệc với anh, và chỉ ngồi trong phòng chờ anh gọi điện. Nhưng bữa trưa trôi qua, bữa tối trôi qua, rồi bầu trời tối đen… Anh vẫn không gọi.

Tôi quá mệt mỏi, không còn có thể chờ đợi điện thoại thêm được nữa. Rồi khoảng 2 giờ sáng, bất chợt anh gọi điện cho tôi và đánh thức tôi dậy. Anh nói tôi ra khỏi nhà. Tôi cảm thấy thật vui và chạy ra ngoài đầy hạnh phúc.

– Jin!

– Đây… Em cầm lấy đi… – Lại nữa, lại một con búp bê nhỏ.

– Thế này là thế nào?

– Hôm qua anh chưa đưa nó cho em, nên giờ anh đưa. Anh về đây, chào em.

– Chờ đã! Chờ đã! Anh có biết hôm nay là ngày gì không?

– Hôm nay?

Tôi cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ rằng anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của tôi. Anh quay người đi tiếp như thể không có gì xảy ra. Rồi tôi hét lên: “Chờ đã!”

– Em muốn nói gì sao? – Jin hỏi.

– Hãy nói với em, nói với em anh yêu em…

– Gì cơ?

– Hãy nói cho em nghe! – Tôi giữ chặt lấy anh.

Nhưng anh chỉ nói những lời lạnh lùng: “Anh không muốn nói những lời đó một cách quá dễ dàng, nếu em khát khao muốn nghe, hãy tìm người khác”.

Rồi anh đi. Đôi chân tôi tê cóng. Tôi quỵ xuống đường. Anh không muốn nói yêu tôi dễ dàng. Có lẽ anh không phải là người phù hợp với tôi…

Một tháng sau…

Tôi đã lấy lại được tinh thần và đi học. Nhưng vết thương lòng tưởng sắp lắng xuống lại bị khơi lên. Tôi nhìn thấy anh trên phố, với cô gái khác. Trên khuôn mặt anh là nụ cười, cái mà anh chưa bao giờ cho tôi thấy, khi anh chạm vào con búp bê…

Tôi chạy thẳng về nhà và nhìn vào những con búp bê trong phòng. Những giọt nước mắt rơi xuống. Tại sao anh lại đưa chúng cho tôi?

Những con búp bê đó có lẽ là do những cô gái khác chọn. Cơn tức giận bùng lên, tôi ném chúng ra khắp nơi.

Chợt điện thoại reo. Đó là anh. Anh nói tôi đi tới bến xe buýt gần nhà. Tôi cố gắng bình tĩnh và bước tới điểm hẹn. Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân mình hãy quên anh ta đi, rằng tất cả rồi sẽ chấm dứt. Và anh xuất hiện trong tầm mắt tôi, hai tay đang ôm một con búp bê lớn.

Jin nói: “Jo, anh nghĩ em đã tức giận, em vẫn đến sao?”.

Tôi không thể ngăn mình ghét anh, ghét cái thái độ như không có chuyện gì xảy ra và còn trêu đùa nữa. Rồi, anh lại đưa con búp bê ra như vẫn làm.

“Em không cần nó” – Tôi lạnh lùng.

– Gì cơ? Tại sao?

Tôi giật lấy con búp bê từ tay anh và ném xuống đường. “Em không cần con búp bê này, em không cần nó nữa. Em không muốn gặp lại một người như anh!”.

Tất cả những lời từ sâu trong tôi cứ thế tuôn ra. Nhưng không như những lần khác, đôi mắt anh run run. “Anh xin lỗi” – Anh nói rất nhỏ. Rồi anh bước ra đường để nhặt con búp bê lên.

– Anh thật ngốc! Sao anh lại nhặt nó? Ném đi!

Nhưng anh lờ tôi và đi tới chỗ con búp bê. Rồi tiếng còi inh ỏi, một chiếc xe tải lớn đang lao về phía anh.

“Jin! Tránh ra! Tránh ra mau!” – Tôi hét lên. Nhưng anh không nghe thấy tôi, anh cúi xuống nhặt con búp bê. “Rầm!” – âm thanh thật khủng khiếp.

Đó là cách anh ấy chia xa tôi. Đó là cách anh ấy ra đi mà thậm chí không mở mắt để nói với tôi một lời. Tôi đã sống từng ngày, từng ngày với cảm giác tội lỗi và nỗi buồn thắt ruột vì mất anh.

2 tháng sau…

Khi đã tạm lấy lại cân bằng, tôi bắt đầu để ý đến những con búp bê – món quà duy nhất anh để lại cho tôi kể từ ngày hai đứa bắt đầu hò hẹn. Tôi nhớ những ngày bên anh và bắt đầu đếm “một…hai…ba…” lần lượt từng con búp bê.

“… Bốn trăm tám mươi tư, bốn trăm tám mươi lăm… ” Ấy là con số kết thúc. Tôi lại bắt đầu khóc, với một con búp bê trong tay tôi. Tôi ôm nó thật chặt, rồi bất ngờ…

“Anh yêu em, anh yêu em!” – Tôi giật mình, đánh rơi con búp bê xuống.

“Anh yêu em?” – Tôi nhặt con búp bê lên và ấn tay vào bụng nó.

“Anh yêu em, anh yêu em!” – Không thể nào! Tôi ấn vào bụng tất cả các con búp bê.

“Anh yêu em!”

“Anh yêu em!”

“Anh yêu em!”

Những lời nói đó cứ phát ra không ngừng. Tại sao trước đây tôi không nhận ra? Rằng trái tim anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, che chở tôi. Tại sao tôi đã không nhận ra anh yêu tôi nhiều như thế này!

Tôi nhặt con búp bê ở dưới gầm giường và ấn tay vào bụng nó, đó là con búp bê cuối cùng, con búp bê đã bị rơi xuống đường. Máu của anh thấm lên nó. Giọng nói lại phát ra, giọng nói mà tôi nhớ da diết:

“Jo, em biết hôm nay là ngày gì không? Mình đã yêu nhau 486 ngày. Em biết 486 là gì không? Anh không thể nói anh yêu em, bởi… bởi vì anh quá nhút nhát. Nếu em tha thứ và nhận lấy con búp bê này, anh sẽ nói rằng anh yêu em, mỗi ngày, cho tới khi anh chết. Jo, anh yêu em…”

Những giọt nước mắt lại trào ra. Tại sao? Tôi hỏi trời, tại sao chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra điều đó? Anh đã không thể ở bên tôi, nhưng anh đã yêu tôi cho tới phút cuối cùng….

[Sưu tầm]