Top 9 # Làm Sao Em Hiểu Cảm Giác Của Anh Thế Nào Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Cảm Giác Trong Em.

Bao nhiêu ngày tháng qua em cứ tưởng anh vẫn còn thương em như ngày xưa, nên có bao giờ em dám quên tình yêu đó đâu. Em vẫn cứ tin vào anh, tin vào tình yêu ấy nên em vẫn đợi ngày anh trở về bên em.

Em sợ phải quên anh, để bắt đầu lại một tình yêu mới… Đến khi anh quay lại thì mình đã lạc mất tình yêu đó rồi.

Em làm sao có thể chờ anh mãi được, sao có thể chờ anh cả đời được đây, khi mà Anh chẳng nói cho em biết đến bao giờ thì Anh mới trở về để yêu em.

Tuổi xuân của em được bao lâu trong đời để phải đợi chờ chứ…

Như thế có bất công với em quá không anh…

Em biết hiện tại bây giờ em vẫn chưa thể quên được Anh. Em luôn thầm nhũ với bản thân mình rằng: “Một ngày, một tháng, một năm thì em chưa thể quên đi được…nhiều năm sau thì em sẽ quên thôi mà.”

Ấy vậy mà…! Em chẳng thể vui.

Thật ra thì em muốn quên lắm chứ em đâu muốn phải yêu thương anh trong âm thầm để rồi ngày qua ngày mình em với nỗi đau, nỗi cô đơn trống trải ấy, em làm sao có thể chịu đựng được, vậy mà lòng cứ mãi không đành lòng quên Anh.

Sao cứ phải là Anh người em thương…

Sao cứ phải là Anh để rồi em đau nơi trái tim ấy, vậy hả Anh.

Giờ em phải làm sao?

Để được vui, như những ngày anh chưa đến…

Đời người: ” Đôi khi lỡ hẹn một giờ, lần sau muốn gặp lại phải chờ trăm năm.”

Ngày ấy em đã để lạc mất bàn tay anh, có lẽ cả đời này em chẳng bao giờ có thể tìm lại được Anh nữa.

Anh không biết đó thôi?

Em vẫn chờ anh nơi ngày xưa ta hẹn ước yêu thương thuở ban đầu…

Để tìm anh…tìm đôi bàn tay ấm ngày xưa, nhưng chẳng bao giờ em thấy anh, em buồn lắm! Em cứ nghĩ lạc mất nhau rồi, giờ thì biết tìm anh nơi nào giữa cái thành phố rộng lớn này.

Mà rồi thì sao, em được gì khi gặp lại anh…Biết anh có còn yêu em không?

Hay chỉ để thêm buồn năm tháng dài…

Anh… người em thương!

Em muốn nói với Anh rằng: ” Mai này em sẽ chẳng còn thương anh nữa, chẳng còn yêu anh nữa thì anh có buồn không? Em phải đành lòng quên đi thôi anh ah!”

Vì em biết dù em có cố gắng bao nhiêu, làm tất cả những gì em có thể, cũng chẳng thể níu kéo anh ở lại. Vốn dĩ từ rất lâu, anh đã không thuộc về em…”

Nên em đành phải buộc lòng buông tay thôi…

Em phải cho mình cơ hội để yêu một người thật sự yêu thương mình, một người cần em trong cuộc sống này.

Ngày em hạnh phúc bên một người khác thì anh cũng thật tâm chúc em hạnh phúc đúng không anh?

Em vẫn còn nhớ anh nói: ” Anh luôn mong muốn Em được hạnh phúc còn gì?”.

Nhưng em cũng sẽ buồn lắm vì em muốn người hạnh phúc bên em phải là Anh…

Người em nguyện yêu thương suốt cuộc đời, người có thể chia sẻ với em những ngày nắng lẫn ngày mưa, nước mắt lẫn nụ người phải là anh.

Vậy mà mong ước đó đã vỡ…nước mắt em rơi vào khoảng trống mênh mông, chẳng bao giờ anh có thể hiểu được…nỗi đau trong em.

Chẳng bao giờ Anh hiểu được đâu anh ah!

” Đằng sau hai tiếng thương anh…

Còn thương hơn thế mà đau trong lòng…

Đã Bao Giờ Anh Hiểu Cảm Giác Của Em Và Từ Bỏ Cái Tôi Của Anh Vì Em Chưa ???

Đã bao giờ anh hiểu cảm giác của em mỗi khi em buồn, em giận, đã bao giờ anh hỏi han em tại sao em như vậy chưa? Em đang suy nghĩ j chưa? Em đang không trách anh, nhưng em ước anh sẽ quan tâm, hỏi han, chia sẻ với em để mình hiểu nhau hơn dù chỉ 1 lần.

Mình là bạn cũ, rồi 1 ngày đột nhiên a liên lạc với em, anh biết không, đúng vào ngày em chụp được hoa cưới, e đã 1 mình thời gian dài và em nghĩ đây có phải điềm tốt để mình bắt đầu tình yêu mới không. Thế rồi em và anh liên lac, hẹn gặp nhau. Và rồi mình hẹn hò, vào dịp Noel, em vui và hạnh phúc lắm, lúc đó mình chỉ là bạn nhưng em đã thích anh rồi. Rồi 1 ngày anh tỏ tình với em và mình chính thức trở thành người yêu, vui có, buồn có… Kỷ niệm vui của chúng ta nhiều lắm, em nhớ hết. Đi đâu tay anh cũng nắm chặt tay em, dễ thương lắm, rồi 1 ngày đã ko còn như vậy nữa. Bỗng dưng em không còn cảm nhận được tình cảm anh dành cho em. A vô tâm, hờ hững, lạnh lùng. Khi mà lúc nào em cũng tự hỏi mình là gì của anh? Em cũng không nhận được câu trả lời từ anh, anh luôn né tránh và muốn để mọi việc qua đi mà không có lời giải đáp. Em yêu anh, vì vậy em chấp nhận hết và hi vọng anh hiểu và thay đổi. Một lần ra mắt bạn bè của anh với em cũng không có, e tủi thân lắm, em là cô gái không tệ đến mức anh giấu nhẹm em đi với bạn bè anh, em đủ tự tin để nói như vậy. Nhưng đến giờ em vẫn không giải đáp được vì sao anh đối xử với em như vậy. Có bao giờ anh hiểu về cảm giác của em như thế nào chưa? Giá như 1 lần anh hỏi em như vậy.

Anh à! 6 tháng không phải là thời gian dài nhưng nó chứa bao nhiêu tình cảm, tình yêu em dành cho anh, mặc dù anh không phải là người đàn ông đầu tiên của em nhưng em muốn anh là điểm dừng chân cuối cùng của em, được anh quan tâm, chia sẻ, bảo vệ em. Em là đứa ngang bướng và cố chấp, nhưng em lại gục trước anh, hạ mình trước anh, làm lành trước anh dù em là người phải giận. Có bao giờ anh hỏi vì sao em như vậy không? Vì em yêu anh, em không muốn mất anh, em giận để em được nhõng nhẽo, được anh quan tâm hỏi han, mong anh thay đổi 1 chút, quan tâm em 1 chút, nhưng mọi thứ luôn đi ngược lại. A luôn im lặng mỗi khi như vậy, anh như vậy anh có biết anh ác với em lắm không? Em ước anh có thể đột nhiên đứng trước nhà em, tìm em, ôm em, và nói anh xin lỗi, anh sẽ ở bên em mà, đừng giận anh nữa. Chỉ như vậy thôi chắc em cũng hạnh phúc chết mất. Em biết sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Vì anh đã thực sự để em vụt mất khỏi tay anh rồi. Cái Tôi của anh quá lớn, làm sao có thể làm điều đó với em, trong tình yêu mà như vậy thì em biết, mình sẽ mất nhau mãi mãi. Em không biết mình phải làm gì khi anh không còn muốn bên cạnh em nữa. Em sẽ chấp nhận, thời gian mình giận anh có biết em như thế nào không? Nhưng anh cũng không quan tâm đâu, vì với anh, em không là gì cả. Anh đã muốn em vuột mất khỏi tay anh rồi. Khi 1 bày tay cố níu nhưng bàn tay khác lại buông. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời cho cái kết không đẹp của hai ta.

Đã bao giờ anh hiểu cảm giác của em và từ bỏ cái tôi của anh vì em chưa ???

Người con gái vẫn yêu anh.

Cảm Giác Của Người Yêu Đơn Phương Như Thế Nào. Làm Sao Để Thoát Khỏi Nó?

Cảm giác của người yêu đơn phương như thế nào. Chắc chắn một điều rằng, nó không hề đúng như những bộ phim tình cảm. Một cảm giác vỡ vụn, có thêm phần buồn tủi.

Cái cảm giác đó, lúc mới chớm đầu rất thích thú, rất mơ mộng và hạnh phúc. Nhưng thời gian sẽ dần tác động lên bạn, nó sẽ gây cho bạn cảm giác khó chịu mà bạn phải đối mặt thường ngày. Khi mà tâm trí bạn, ngoài những điều khác ra lúc nào cũng chỉ có người ấy.

Bạn thích người ấy, bạn mong chờ chỉ cần một cuộc nói chuyện bình thường. Được ngắm nhìn, được trò chuyện. Nhưng bạn không thể có được điều đó, thậm chí nếu có. Thì sau lần gặp gỡ ấy, bạn vẫn chỉ là người vô hình trong mắt họ.

Có những người yêu đơn phương bạn cùng lớp. Đôi khi cả trong giờ học, không ít lần nhìn trộm từ xa, chỉ biết đứng một góc và đưa ánh mắt ngắm nhìn người đó. Với một tình cảm chân thành. Bạn tìm kiếm người đó ngoài sân trường, hành lang, lớp học…Và tất cả mọi thứ đều mờ nhạt khi người đó xuất hiện, hoặc thoảng qua trước mắt bạn.

Cũng có người nói không sai, yêu đơn phương đau lắm. Là khi bạn chủ động cách tỏ tình khi yêu đơn phương. Bạn tiến một bước để thu ngắn khoảng cách, người đó lại lùi một bước. Có thể biết bạn thích họ, nhưng họ vẫn giới thiệu bạn thân, người khác cho bạn.

Và khi người đó đã yêu một người khác, lúc đó bạn chính là kẻ thứ ba. Một kẻ người trong cuộc không hề thích. Giống như việc bạn đang phá vỡ hạnh phúc của người khác vậy.

Dù bạn có biện luận, hay phân tích thêm điều gì đi nữa. Vẫn không tránh được một điều đó là yêu đơn phương là một tình yêu đau khổ nhất. Tại sao chúng ta không cố gắng thoát khỏi điều đó. Điều mà chỉ thấy sự viển vông, ảo tưởng, không có tương lai.

Có rất nhiều cách giúp bạn từ bỏ tình yêu đơn phương. Giải thoát cho bản thân mình, hãy hạn chế gần người đó. Giữ khoảng cách, hạn chế nói chuyện, hạn chế nghĩ về người ấy. Bỏ mặc mọi thứ diễn ra xung quanh họ, Nghe có vẻ khó khăn, nhưng đã bao nhiêu người đã vượt qua được. Thời gian sẽ giúp bạn đạt được điều đó.

Bài viết được tổng hợp bởi TNT

Cảm Ơn Anh, Quá Khứ Của Em!

Phải làm sao để em sống không anh??? Em đã tự hỏi mình như thế giữa nước mắt và tiếng nấc nghẹn khi tự khóa mình trong nhà tắm, vì không muốn để mọi người thấy mình khóc, vì em không biết mình phải đi đâu, tới đâu, và gặp ai lúc này. Sao anh có thể nói nhẹ nhàng như thế. À, không, anh nói anh đã rất trăn trở và em đã không thể trách móc anh một câu nào, chỉ im lặng và … buông xuôi. Em không níu giữ anh, không phải vì em ko yêu anh, mà vì em biết anh không thuộc về em. Cái điều mà trước đây đáng lẽ em đã phải chấp nhận. Đề rồi giờ đây em phải khóc thầm một mình, khóc trong đau khổ, nuối tiếc với vô vàn suy nghĩ ” tại sao anh không yêu em nhưng lại nhận lời em như thế??? Cho em hy vọng nhiều đến vậy??? Nếu em níu giữ anh, liệu bây giờ mình có như thế này???…” Vô vàn và vô vàn suy nghĩ nữa, em tự cật vấn mình mỗi đêm. Đầu óc đầy rẫy những câu hỏi không lời giải, những giả thuyết tự tưởng tượng. Mỗi đêm em giật mình trong đêm vì những cơn ác mộng không dứt, và rồi nước mắt lại chảy…

Em buông xuôi theo cảm xúc của chính mình. Trong cuộc đời mình, chưa bao giờ như vậy. Con bé trong em luôn cố gắng sống thật mạnh mẽ, và rồi để một ngày chợt nhận ra nó mỏng manh dễ vỡ tới thế nào.

Sự thật gì nhỉ??? Sự thật là bây giờ em với anh đã đi theo hai ngã rẽ của cuộc đời. Em ngán ngẩm với việc mọi người hỏi thăm. Vì khi đó em lại phải giải thích cho người ta rằng anh với em không còn là một đôi, và rồi thể nào mọi người cũng sẽ hỏi tại sao chia tay??? Sao có thể???… Thế đấy, em ghét cả những câu động viên an ủi của mọi người nữa. Vì nó làm em nhớ tới anh. Em chỉ muốn mình có thể yên lặng một mình, nhưng dường như chẳng ai chịu hiểu điều đó.

Sự thật là em nhận ra anh chưa bao giờ nói yêu em. Nhưng em đã luôn coi đó không phải là vấn đề.

Sự thật là những ngày qua em đã sống với mục đích lớn nhất là anh, và giờ đây, em không biết phải bắt đầu cuộc sống mới không anh như thế nào…

Cuộc sống vẫn tiếp tục…

Em vẫn sống, cuộc sống vẫn diễn ra như nó phải diễn ra. Vắng anh, nhưng em còn gia đình và bạn bè. Những con người mà trong những lúc vì anh em đã xao nhãng để rồi giờ đây chỉ có anh là rời đi.

Cuộc sống vẫn tiếp tục cho dù thế nào đi chăng nữa. Có những ngày em để yahoo sáng cả ngày lẫn đêm và chỉ nhìn trân trân vào một điểm, nick của anh. Chỉ để biết hôm nay anh có ol hay không, để rồi ngày anh không ol lại tự hỏi hôm nay không biết anh có chuyện gì.

Em quen với cảm giác chỉ một mình mình hướng về một ai đó, lặng lẽ. Mọi người thấy em trầm lặng hơn, ít nói hơn, và hay buồn bã hơn, cũng sâu sắc hơn. Em như sống chậm lại, sống chậm lại vì sợ một ngày nào đó mình lại có thể tự làm mình tổn thương như bây giờ. Giờ thì em hiểu thế nào là nỗi sợ bị tổn thường. Thật khó tự thuyết phục mình khi đã một lần tổn thương, dù đã bao lần em an ủi bạn mình lạc quan lên. Không có gì thấm thía bằng trải nghiệm của chính mình cả.

Ngày hôm qua…

Đứa bạn đã mười năm chưa gặp, buzz ngay khi em vừa ol. Chỉ để cho em xem cái đầu nó mới cắt và kể cho em nghe bạn gái nó vừa chia tay nó, chỉ vì nó không thể dành thời gian cho cô ấy. Nhìn nó như trở thành một con người khác. Vẫn buồn nhưng cứng cỏi. Bỗng nhận ra đứa bạn ngày xưa còn sợ ma không dám đi tối một mình đã mạnh mẽ hơn rồi, thực sự đã lớn thật rồi.

Ngày hôm qua…

Đứa bạn thân trên lớp bị người nó thích từ chối. Nó cười mà cứ thấy man mác buồn, bảo “không sao cả, chỉ cần thấy người đó hạnh phúc là bạn vui rồi”. Bình thường có lẽ em đã bảo nó ” vui lên, trên đời này còn nhiều con trai lắm mà”. Nhưng giờ không mở miệng nói được. Biết nó đau lòng lắm nhưng biết nói gì với nó đây khi chính mình còn không tự thuyết phục được mình.

Hóa ra đâu phải một mình mình đau lòng. Mọi người vẫn thế và vẫn sống. Thế thôi.

Ba bảo ” nghỉ vài hôm vào chỗ ba chơi”. Em biết chắc, ba muốn em tạm rời xa nơi đau lòng này, ba là người hiểu em nhất, người biết em đã yêu anh nhiều tới thế nào, và ba biết em đã sống những ngày qua như thế nào.

Thằng bạn mới chia tay người yêu, hôm nay cũng ol.

Chỉ thế thôi, đứa nào lại quay về với công việc của đứa đó.

Con bạn thân, hôm nay lại quay sang hỏi em ” Mày không còn buồn chuyện cũ nữa đấy chứ? Vui lên, cái gì rồi cũng là kỷ niệm cả thôi mày ạ!”. Không thể tin được, đứa bạn toàn dựa vào em khóc mỗi khi có chuyện buồn lại có trở lại nhanh như thế.

Có phải em đã sai rồi không??? Tất cả rồi chỉ là kỷ niệm. Tại sao trong bao lâu, em hờ hững với tất cả, bỏ qua mọi cố gắng của mọi người làm mình vui chỉ để đắm chìm trong lòng mình, với nỗi sợ hãi của riêng mình??? Nếu bây giờ em hỏi thế, chắc mọi người sẽ bảo ngày không phải lỗi của em đâu. Nhưng, bản thân em biết mình trở nên thế nào từ khi anh ra đi. Biết những người yêu thương em cảm thấy thế nào khi nhìn em, chỉ là em nghĩ mình có quyền sống theo cảm xúc của mình, với cảm tính của mình và buông xuôi theo nó, không chịu trở về với thực tại cuộc sống của mình, sống ích kỷ với ước muốn của mình. Bên em còn bao người yêu thương em, nếu em buồn cũng sẽ buồn, nếu em đau, mọi người cũng thấy đau, đáng lẽ em phải nghĩ tới nó chứ nhỉ???

Học xong em cùng đám bạn đi mua sắm, tự thưởng cho mình mấy bộ đồ mới, đã lâu rồi không tự sắm sửa cho mình, tủ quần áo của chắc sắp lỗi mốt hết cả.

Em pm cho thằng bạn của mình, hẹn nó đợt nghỉ tiếp theo em sẽ vào chỗ nó, tốt nhất nó nên thu xếp lịch nghỉ mà dẫn em đi tham quan. Nhân tiện bảo nó biết, đã chuẩn bị quà sinh nhật cho nó rồi, khi nào vào sẽ mang theo vào. Món quà đầu tiên sau chục năm nó đi. A, quên còn gửi cho nó cái ảnh mới chụp lúc chiều khi làm tóc xong.

Yahoo của anh đã để ảnh người khác rồi. Em chỉ là quá khứ của anh. Tới lúc, em cũng phải để anh làm quá khứ của em rồi. Em quyết định viết cho anh lần cuối cùng để anh biết rằng em tiếp tục sống cuộc sống mà vì anh em đã bỏ quên bấy lâu. Trở lại đẹp hơn, trưởng thành hơn và vui vẻ hơn. Cảm ơn anh, quá khứ của em.

Trời về đêm rồi, mưa nữa, nhưng ngày mai là ngày đầy nắng anh ạ . Bản tin thời tiết bảo thế mà (^-^).