Top 7 # Làm Sao Em Có Thể Quên Anh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Xem Làm Sao Em Có Thể Quên Anh?

Lần đầu tiên anh hôn lên môi em, em đã cảm nhận được một dòng điện chạy quanh trong cơ thể khiến em choáng ngợp, bất ngờ và thật sự hạnh phúc!

Từ nhỏ em đã được sống trong vòng tay bao bọc của cha mẹ, giờ đây, em phải bước ra ngoài đời với biết bao bỡ ngỡ khi em phải xa gia đình để lên thành phố học tập. Với một tâm hồn ngây thơ, trong trắng như trang giấy trắng, với biết bao suy nghĩ mơ hồ về thế giới xung quanh, để rồi gặp anh trong một buổi chiều mưa trên đường về quê khiến lòng em rất vui sướng.

Anh xin số điện thoạt của em vì một lý do lãng xẹt “T hấy ghét em thì xin số chọc”. Em vội vàng lên xe, còn anh chạy theo sau và nói: ” Để anh gọi xem em có cho anh số điện thoại thật không? Anh ở sau lưng em nè, em về cẩn thận nha!”.

Chỉ vì một sự quen biết tình cờ ấy, hai tháng sau em đã nhận lời yêu anh. Tình yêu của chúng mình đến nhanh tới mức em không kịp hiểu được anh có yêu em thật lòng không? Còn em biết chắc chắn rằng, “Em yêu anh nhiều lắm! Cho dù anh xấu trai nhưng em vẫn yêu anh và anh sẽ chỉ là của riêng một mình em thôi”.

Bạn bè anh vẫn thường đùa trêu rằng: ” Thằng này xấu xí nhưng thật may mắn khi có người yêu xinh quá”, anh chỉ cười rồi kéo sát em vào vòng tay anh. Em cảm nhận được anh hãnh diện như thế nào khi có em bên cạnh. Niềm vui của em chỉ đơn giản là được ngồi nhìn anh cười và chuyện trò cùng bạn bè mình… Chỉ thế thôi nhưng chúng mình thật hạnh phúc, phải không anh?

Em yêu anh nhiều đến mức em có thể cho anh tất cả. Em nhớ ngày mùng 5 tháng 1, vì em vẫn còn giữ tấm vé số anh mua cho em hôm ấy… và đó cũng là lần đầu tiên anh hôn lên môi em, em đã cảm nhận được một dòng điện chạy quanh trong cơ thể khiến em choáng ngợp, bất ngờ và thật sự hạnh phúc. Kể từ ngày ấy, em và anh đã như hòa chung làm một và em nghĩ rằng, suốt đời này, em sẽ gắn bó với người đàn ông đã yêu thương và làm cho em hạnh phúc như vậy!

Anh đi làm nên cuộc sống của anh bận rộn và vất vả hơn em. Mỗi lần anh đi làm xa, hai chúng ta lại nói chuyện điện thoại với nhau rất lâu… và rồi, cả hai lại cùng im lặng. Dù chúng mình im lặng nhưng cả anh và em đều hiểu được tình cảm của chúng mình dành cho nhau lớn lao như thế nào!

Em lặng người khi đọc những tin nhắn ấy, em khóc thương cho chính bản thân mình… và em đã hỏi anh ” Tại sao lại đối xử với em như thế? Em đã làm điều gì sai? Có phải em yêu và quan tâm anh nhiều quá? Có phải những gì em dành cho anh không đủ để giữ chân anh? Trong thời gian qua anh có yêu em thật lòng không? Bây giờ anh có nhớ đến em không?”... nhưng anh chỉ nói với em một câu ngắn gọn “không phải anh không yêu em”.

Giống như một trò chơi may rủi, tấm vé số ấy, cái ngày ấy, tất cả như những nhát dao đâm vào tim em. Hình ảnh của anh, giọng nói anh, những sự quan tâm dịu dàng của anh khiến em không thể nào thoát khỏi những đớn đau của hiện tại… nhưng cuối cùng, em vẫn chấp nhận để anh ra đi. Một cuộc chia tay nhẹ nhàng nhưng trong em đầy những đau khổ và nước mắt. Em rơi vào tuyệt vọng và tự hỏi, còn có ai yêu thương em thật lòng như một người con gái nữa không?

Ngày ngày, em cười cười nói nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra… nhưng đêm nào nước mắt em cũng rơi ướt đẫm gối. Cũng thời điểm ấy, đã có nhiều người con trai khác muốn bước vào cuộc đời em nhưng em không thể nào quên được hình bóng của anh để đến với họ.

Em phải làm sao đây khi trong lòng em chỉ có mình anh thôi… nhưng anh đã đi xa em quá rồi! Có lẽ, mối tình đầu nào cũng thật là khó quên, phải không anh? Em nhớ anh với khuôn mặt sương gió, bờ vao dang rộng, đôi bàn tay rắn chắc và dáng đi nhẹ nhàng… làm sao em có thể quên khi ở đâu em cũng bắt gặp hình ảnh của anh? Có những lúc đi trên đường, bỗng nhìn thấy một người nào đó giống anh là em lại nghĩ tới anh và tự cười một mình. Em biết rằng, hình ảnh của anh đã khắc sâu trong trái tim em rồi và em cứ coi đó như là niềm vui nho bỏ của riêng em!

Em phải tự tin để bước tiếp, phải không anh? Bây giờ, em sẽ phải bước đi một mình khi không có anh bên cạnh… nhưng em hiểu rằng, em vẫn yêu anh, yêu nhiều lắm anh ạ!

Cảm ơn anh vì tất cả, người em yêu thương nhất! Anh đã đến và cho em biết thế nào là tình yêu!

Làm Sao Em Có Thể Quên Anh Được…

Anh à,

Hôm nay trời đẹp quá! Trời thu heo may gió thổi, em một mình dạo quanh nơi mà chúng ta đã từng qua. Mấy mùa rồi anh nhỉ? Mùa thu năm ấy, mùa nhớ của em và anh…

Em tưởng rằng thời gian có thể làm dịu đi nỗi đau mất anh trong em, nhưng em đã nhầm rồi anh ạ. Nhớ lắm anh biết không! Em nhớ cái nắm tay, nhớ ánh nhìn dịu dàng của anh những ngày chớm thu lá vàng. Anh từng bảo em “Hôm nay trời đẹp lắm. Sao có thể bỏ lỡ cái khung cảnh đáng yêu như thế này mà vùi đầu vào chăn ngủ nướng”. Vậy nên, hôm nay em đã ra ngoài để hít hà cái vị se se lạnh của thu Hà Nội.

Hà Nội trong em còn lạ lẫm lắm anh ạ… Em đâu biết nhiều quán cafe ở Hà Nội, em đâu thuộc những con phố nơi Hà thành, em… thậm chí vẫn còn lạc đường khi thẩn thơ mà không có anh. Vậy mà anh ra đi như thế, bỏ lại em với trời thu Hà Nội xinh đẹp như thế này. Giận anh ư? Ghét anh à? Có không nhỉ… Em chỉ nhớ anh thôi…

Anh ở đó… liệu có một Hà Nội yêu thương bên cạnh không anh, liệu có một con bé tính cách thât thường lúc mưa lúc nắng làm phiền anh mỗi sáng, mỗi tối không nhỉ. Anh bảo rằng khóc xấu xí lắm, nhưng mà em lại đang khóc rồi… Nếu có anh ở đây, anh sẽ lại kể chuyện cười và làm đủ mọi trò để trêu em cho mà xem. Ôi anh của em đáng yêu quá…

Làm sao em có thể quên anh như anh bảo được… Em chỉ nhớ anh thôi, ngốc của em ạ.

Em đang viết thư cho anh, cho thư vào bao, dán tem và viết tên người gửi.. nhưng không hề biết địa chỉ của người nhận… Em lại lặng đi và nhìn ra khoảng trời vô định như ngày hôm đó… Anh chỉ mới cười chào tạm biệt em, mà sao ngày mai, anh mãi không quay lại…

Anh à! Trời hôm nay đẹp lắm, em làm sao mà ngủ nướng được, em đi tìm góc kỷ niệm có anh… ở một nơi xa lắm… Anh, Hà Nội của em!

Hien Hap –

Nguồn thông tin được chúng tôi sưu tầm từ Internet

Làm Sao Có Thể Quên Được Anh ?????

Những kỷ niệm và vòng tay ấm áp của anh cứ bủa vây lấy em, càng làm em cô đơn và lẻ loi biết bao nhiêu, em như cô bé lạc giữa dòng đời hối hả loay hoay không biết tìm lối nào cho mình đi khi không có anh bên cạnh. Những dòng tin nhắn yêu thương của anh giờ không còn dành cho em nữa, anh sẽ dành nó cho người khác. Nói là em không trách anh cũng không đúng, em trách anh không giữ lời hứa, trách anh sao quá yếu đuối và nhu nhược. Anh nói anh yêu em rất nhiều nhưng lại bao lần nói chia tay, yêu anh nhưng sức chịu đựng của em cũng có giới hạn, không thể hết lần này đến lần khác anh dằn vặt em như thế được. Mỗi khi anh như thế em đau khổ nhiều lắm anh có biết không? Nhưng anh không hiểu điều đó, nếu hiểu anh sẽ không làm như thế với em. Em biết anh đứng giữa gia đình và tình yêu rất khó khăn. Em đã cố gắng tin ở anh một điều gì đó nhưng dần dần niềm tin đó cũng bị anh phá vỡ. Em chọn cách giải thoát cho anh, cho em và cho cả hai chúng ta nhưng sao em vẫn không thoát được cái tình yêu bấy lâu em gìn giữ vun đắp để rồi tan biến như bong bóng mưa. Anh giờ đã có người khác bên cạnh. Còn em, sao em không thể quên anh? Không thể tiếp nhận tình cảm của bất cứ người nào khác ngoài anh, em thấy chính mình không hiểu nổi mình. Càng cố quên anh thì em lại càng nhớ anh nhiều hơn, nhớ nhiều, rất nhiều…

Em không thể quên câu nói của anh “Với anh gia đình là một nửa, sự nghiệp là một góc, còn em chiếm một góc”, em không tham lam tất cả trái tim anh là em, em bằng lòng và hạnh phúc với một góc trái tim trong anh, vậy mà giờ đây em phải rời xa góc trái tim anh và người khác vào ngự trị. Thế nhưng anh biết không trong trái tim em anh là tất cả, không có anh em thấy trống rỗng vô cùng. Nếu một ngày nào đó gặp lại em anh có còn chào hỏi vô tư như xưa không? Còn em thật lòng em rất muốn gặp anh nhưng em cũng rất sợ gặp anh, em sợ mình không đủ vững vàng đứng trước anh, em sợ mình không ngăn được dòng nước mắt khi gặp anh, em sợ mình yếu đuối trước mặt anh. Em thật ngốc phải không anh? Em luôn là người ích kỷ và em sẽ không đủ vị tha để nói với anh rằng em chúc anh hạnh phúc đâu vì em không đủ can đảm để nghĩ đến những lúc anh ở bên người khác và nói ra lời chúc dành cho anh. Em chỉ mong anh khỏe mạnh và học thật tốt nha anh! Em luôn nhớ anh và yêu anh rất nhiều, dù biết đó là điều không nên!

“Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng vỗ Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố.”

Làm Sao Để Anh Quên Em?

– Tôi và cô ấy quen nhau trong một lần tình cờ. Khi đó, tôi đang là bộ đội và được về dự đám tang một người bác, còn cô ấy là bạn học với con gái người bác đã mất của tôi.

TIN BÀI KHÁC

Lần đó, tôi và cô ấy cũng có một chút ấn tượng về nhau nhưng vì tôi phải lên đơn vị và không có cơ hội làm quen với cô ấy, mãi 6 tháng sau tôi mới xin được số điện thoại và làm quen với cô ấy.

Lúc đó, khi mới quen nhau được 2 ngày thì cô ấy đón nhận cú sốc lớn là mất đi người cha mãi mãi sau một tai nạn. Thời gian đó, tôi thường xuyên nhắn tin an ủi và động viên cô ấy, dần dần thì thân thiết hơn vì cả 2 cùng đều có tâm trạng buồn, em thì mất đi người thân còn tôi là một nỗi buồn xa xứ. Càng ngày chúng tôi càng hiểu nhau hơn và nảy sinh tình cảm, cô ấy đã nhận lời yêu tôi bất chấp khoảng cách về địa lý và không được gặp mặt nhau.

Trong thời gian yêu nhau, khi tôi còn tại ngũ, chúng tôi không thường xuyên liên lạc được với nhau vì tôi không được dùng điện thoại và em cũng chẳng lên thăm tôi được vì còn đi học. Có những lúc gần 1 tháng trời không liên lạc được với cô ấy nhưng cô ấy cũng chỉ trách yêu rồi lại thông cảm cho tôi cũng không đòi hỏi nhiều. Điều đó càng khiến tôi trân trọng và yêu cô ấy hơn.

Tình yêu của chúng tôi cứ thế lớn dần lên và tưởng chừng mãi mãi thuộc về nhau. Cả 2 đều mong đến ngày tôi hoàn thành nghĩa vụ về nhà để được gần gũi nhau, bù đắp cho những ngày xa cách. Và ngày ấy cũng đến sau 8 tháng chờ đợi. Tôi hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương, 2 đứa gặp nhau thì mừng lắm nhưng chúng tôi không đi quá giới hạn vì tôi muốn giữ gìn cho cô ấy. Thời gian đầu mới về, chúng tôi cũng thường xuyên gặp gỡ và ngày nào tôi cũng gọi cho cô ấy, thậm chí cô ấy cũng đã từng về nhà ăn cơm với gia đình tôi.

Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có được cô ấy và muốn sau này cô ấy học xong sẽ lấy cô ấy làm vợ. Nhưng cô ấy còn đang học lớp 12, lại là chị cả, dưới còn 2 em nhỏ không muốn lấy chồng sớm mà muốn đi nước ngoài lao động để giúp đỡ mẹ. Điều này khiến tôi thực sự lo lắng, nếu cô ấy đi tôi sẽ phải đợi và sợ cô ấy sẽ yêu người khác nơi xứ người.

Tôi cũng cảm thấy bối rối vì gia đình tôi muốn tôi đi làm rồi lấy vợ để ổn định. Năm nay tôi 26 tuổi rồi, về nhà được 3 tháng mà vẫn chưa xin được việc. Tôi không muốn cô ấy đi nhưng lại không lấy gì bảo đảm tương lai cho cô ấy, bản thân chưa kiếm được việc làm sao có thể lo được cho gia đình sau này.

Tôi bắt đầu cảm thấy chán nản và bắt đầu nghĩ ngợi nhiều hơn, đồng nghĩa với việc ít quan tâm đến cô ấy hơn, đã có lúc tôi muốn dừng lại nhưng tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều và cũng không muốn cô ấy bị tổn thương.

Mới đây thôi, cô ấy còn nói với tôi rằng “Anh chỉ cần biết em chỉ có mình anh thôi”, vậy mà ba ngày sau cô ấy nói chia tay tôi vì không còn yêu tôi nữa. Thật sự khi nghe những lời này tôi tưởng cô ấy chỉ giận tôi mà nói như vậy nhưng cô ấy đã rất cương quyết, mặc cho tôi níu kéo thế nào thậm chỉ là làm đau chính bản thân để chứng minh rằng tôi yêu cô ấy nhưng vẫn không lay chuyển được. Cô ấy nói “anh sẽ quên được em, phải sống tốt và sẽ tìm được người tốt hơn hơn em, giờ thì mình chỉ có thể làm anh em thôi “.

Tôi thật sự ân hận khi đã làm cô ấy thấy mệt mỏi và mất niềm tin vào tình yêu của tôi. Tôi thấy chán nản, trống vắng quá! Tôi muốn cô ấy cho tôi thêm một cơ hội nữa nhưng không được. Tôi phải làm sao đây?

Bạn đọc giấu tên