Top 9 # Làm Sao Em Có Thể Quên Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Làm Sao Em Có Thể Quên

Làm sao em có thể quên được ngày sinh nhật lần thứ 18 của mình, nơi ấy chỉ có … hai người em và anh, trước 18 ngọn nến hồng em đã thổ lộ tình yêu với anh, đã trao cho anh nụ hôn đầu đời ngọt ngào, là tiếng nói ấp ủ cất giấu bao nhiêu năm trong trái tim em. Em đã mong ngóng và vẽ lên quá nhiều, thời khắc em tròn 18 tuổi vô cùng ý nghĩa. Vậy mà… những lời nghe được từ anh như những vết dao cứa vào tim em vậy. Anh nói tình cảm em dành cho anh chỉ là ngộ nhận, chúng ta nên dừng lại, chuyện mình chưa có gì sâu sắc và ” anh chỉ coi em như em gái mà thôi “. Làm sao anh hiểu được cảm giác của em lúc đó thế nào.

Anh có biết từ ngày bé học cấp 1, tuổi thơ em đã đong đầy nước mắt vì sự tủi thân, mặc cảm về ngoại hình xấu xí của bản thân khi mà hàng ngày, chỉ vì nó em từng cảm thấy mình giống như một “quái vật”. Các học sinh trong trường thường trêu trọc và gọi em bằng những cái tên xấu xí khác nhau. Có lẽ không ai hiểu được cảm giác của đứa con gái chưa bao giờ hết sợ người khác đánh giá và cười cợt. Không bạn bè, không ai chơi với em. Anh đã đến với em thật nhẹ nhàng, luôn động viên, quan tâm làm trò để em vui, mang lại cho em những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc. Và em đã ước nếu em trở nên xinh đẹp em sẽ yêu anh. Đến những năm học cấp 3, sự thay đổi của con gá thật kì diệu. Chính nó đã biến điều ước của em thành sự thật. “Nhất dáng, nhì da, thứ ba khuôn mặt”, em đều có biết bao chàng trai theo đuổi nhưng hình bóng anh đã khắc sâu trong trái tim em.

Sau lần ấy có lẽ anh chưa sẵn sàng cho chuyện tình cảm. Em sẽ dùng thời gian để cho anh hiểu, chứng minh cho anh thấy rằng tình yêu em dành cho anh là mãi mãi và tin rằng tình yêu sẽ có kì tích. Anh sẽ thay đổi tình cảm của mình đối với em. Chẳng hiểu vì sao, tận đáy lòng em lại có một sự tự tin đến mãnh liệt như thế. Em luôn đinh ninh rằng, anh sẽ yêu em, có thể không phải là bây giờ, nhưng sẽ vào một thời điểm nào đó, rất nhanh thôi.

Thì hiện tại, anh đã yêu quý em thế rồi cơ mà. Khoảng cách để đến được tình yêu nào có quá xa xôi. Cũng vì yêu anh em đã từ bỏ ước mơ của mình là trở thành cô giáo để được học gần nhà vì luôn luôn được thấy anh bên cạnh. Em sẽ hạnh phúc vì mình được quan tâm đến anh thật nhiều. Mỗi buổi sáng em dậy thật sớm, đến nhà anh chỉ để đưa cho anh 1 cốc trà sữa do chính tay em pha. Có đêm em thức chỉ để ngồi nấu chè bưởi để khi anh đi làm về sẽ trở nên dễ chịu hơn trong cái nóng oi bức của mùa hè. Nấu những món ăn ngon là đi hết một buổi chiều.

Chỉ là để chọn cho anh một chiếc áo thật đẹp, sung sướng biết bao nhiêu nếu ai đó khen rằng em rất hợp với anh. Anh có biết trái tim em như thắt lại khi nhìn thấy người em thương gầy đi vì vất vả không anh. Anh có biết em lo lắng cho người đó nhiều lắm khi người đó ốm mà không có em bên cạnh không anh?

Từ khi yêu anh em chỉ có thể nói với anh rằng, em chưa bao giờ làm 1 chuyện gì có lỗi với anh, không nhận lời đi chơi với bất kì ai, hoặc ngồi đối diện với ai lâu.

Em trở thành một cô gái lạnh lùng, vô cảm được mệnh danh là “Bông hồng sắt”. Anh có biết yêu một người mà không biết người kia thế nào thì mệt mỏi lắm không?

Vừa phải tự bảo vệ mình trước nhiều người theo đuổi vừa phải đấu-tranh-đến-cùng-cho-tình-yêu. Để mong được yêu trả lại … Em mệt mỏi lắm!!! Nhưng “Em Yêu Anh”, yêu anh không cần anh hay biết, mà em chỉ cần biết rằng trong trái tim em luôn tồn tại 1 tình yêu duy nhất.

Em cũng chẳng thể trách anh, em biết anh cũng không thoải mái chút nào, cũng chẳng phải muốn đùa giỡn tình cảm của em. Tất cả những gì anh làm cũng chỉ muốn em được vui, chỉ là để không làm em tổn thương mà thôi. Nhiều lúc em nghĩ và tự nhủ rằng đừng nhớ và đừng chờ đợi nữa nhưng sao khó khăn quá. Khi mà trái tim em nó bắt ép em phải nhớ và phải yêu nhiều hơn nữa. Tối nằm một mình, không biết nhắn tin nói chuyện cùng ai, em thấy trống vắng lạ lẫm … Nước mắt không hiểu tại sao cứ rơi đầy gối, em khóc thương cho số phận của mình. Em trách than tại sao lại là em, tại sao không phải là một ai khác rồi lịm dần vào giấc ngủ. Có lẽ, em phải kết thúc “phép thử” này, dù cố gắng đến mấy, anh cũng không thuộc về em.

Em đã xin cha mẹ cho em về ở với bà nội. Em ra đi dù rằng khi em đi, em sẽ xa cha mẹ, xa ban bè, xa anh. Em sẽ cố gắng sống tốt, anh sẽ thấy không ai yêu anh bằng em. Em vẫn luôn đi bên cạnh anh và em sẽ rất vui khi một ngày nào đó, anh nói với em rằng, “em có cùng anh đi đến cuối con đường?”

Anh mãi là mối tình đầu và duy nhất trong em.

Anh và em cùng với nhauThật hạnh phúcEm sẽ không bao giờ nói lời chia tayDù ai nói gì đi chăng nữa, em sẽ luôn bảo vệ anh.Anh và em cùng với nhauĐừng rời tay emEm sẽ không nói lời tạm biệtAnh là tình yêu duy nhất đối với em.Chỉ anh và emMãi mãi…Và mãi mãi

Cho em về phố vắng heo mayBước thật khẽ sợ yêu thương tỉnh giấcEm sợ “yêu anh” là một điều có thựcNắng treo tình nhẹ hẫng trên vai…

Xem Làm Sao Em Có Thể Quên Anh?

Lần đầu tiên anh hôn lên môi em, em đã cảm nhận được một dòng điện chạy quanh trong cơ thể khiến em choáng ngợp, bất ngờ và thật sự hạnh phúc!

Từ nhỏ em đã được sống trong vòng tay bao bọc của cha mẹ, giờ đây, em phải bước ra ngoài đời với biết bao bỡ ngỡ khi em phải xa gia đình để lên thành phố học tập. Với một tâm hồn ngây thơ, trong trắng như trang giấy trắng, với biết bao suy nghĩ mơ hồ về thế giới xung quanh, để rồi gặp anh trong một buổi chiều mưa trên đường về quê khiến lòng em rất vui sướng.

Anh xin số điện thoạt của em vì một lý do lãng xẹt “T hấy ghét em thì xin số chọc”. Em vội vàng lên xe, còn anh chạy theo sau và nói: ” Để anh gọi xem em có cho anh số điện thoại thật không? Anh ở sau lưng em nè, em về cẩn thận nha!”.

Chỉ vì một sự quen biết tình cờ ấy, hai tháng sau em đã nhận lời yêu anh. Tình yêu của chúng mình đến nhanh tới mức em không kịp hiểu được anh có yêu em thật lòng không? Còn em biết chắc chắn rằng, “Em yêu anh nhiều lắm! Cho dù anh xấu trai nhưng em vẫn yêu anh và anh sẽ chỉ là của riêng một mình em thôi”.

Bạn bè anh vẫn thường đùa trêu rằng: ” Thằng này xấu xí nhưng thật may mắn khi có người yêu xinh quá”, anh chỉ cười rồi kéo sát em vào vòng tay anh. Em cảm nhận được anh hãnh diện như thế nào khi có em bên cạnh. Niềm vui của em chỉ đơn giản là được ngồi nhìn anh cười và chuyện trò cùng bạn bè mình… Chỉ thế thôi nhưng chúng mình thật hạnh phúc, phải không anh?

Em yêu anh nhiều đến mức em có thể cho anh tất cả. Em nhớ ngày mùng 5 tháng 1, vì em vẫn còn giữ tấm vé số anh mua cho em hôm ấy… và đó cũng là lần đầu tiên anh hôn lên môi em, em đã cảm nhận được một dòng điện chạy quanh trong cơ thể khiến em choáng ngợp, bất ngờ và thật sự hạnh phúc. Kể từ ngày ấy, em và anh đã như hòa chung làm một và em nghĩ rằng, suốt đời này, em sẽ gắn bó với người đàn ông đã yêu thương và làm cho em hạnh phúc như vậy!

Anh đi làm nên cuộc sống của anh bận rộn và vất vả hơn em. Mỗi lần anh đi làm xa, hai chúng ta lại nói chuyện điện thoại với nhau rất lâu… và rồi, cả hai lại cùng im lặng. Dù chúng mình im lặng nhưng cả anh và em đều hiểu được tình cảm của chúng mình dành cho nhau lớn lao như thế nào!

Em lặng người khi đọc những tin nhắn ấy, em khóc thương cho chính bản thân mình… và em đã hỏi anh ” Tại sao lại đối xử với em như thế? Em đã làm điều gì sai? Có phải em yêu và quan tâm anh nhiều quá? Có phải những gì em dành cho anh không đủ để giữ chân anh? Trong thời gian qua anh có yêu em thật lòng không? Bây giờ anh có nhớ đến em không?”... nhưng anh chỉ nói với em một câu ngắn gọn “không phải anh không yêu em”.

Giống như một trò chơi may rủi, tấm vé số ấy, cái ngày ấy, tất cả như những nhát dao đâm vào tim em. Hình ảnh của anh, giọng nói anh, những sự quan tâm dịu dàng của anh khiến em không thể nào thoát khỏi những đớn đau của hiện tại… nhưng cuối cùng, em vẫn chấp nhận để anh ra đi. Một cuộc chia tay nhẹ nhàng nhưng trong em đầy những đau khổ và nước mắt. Em rơi vào tuyệt vọng và tự hỏi, còn có ai yêu thương em thật lòng như một người con gái nữa không?

Ngày ngày, em cười cười nói nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra… nhưng đêm nào nước mắt em cũng rơi ướt đẫm gối. Cũng thời điểm ấy, đã có nhiều người con trai khác muốn bước vào cuộc đời em nhưng em không thể nào quên được hình bóng của anh để đến với họ.

Em phải làm sao đây khi trong lòng em chỉ có mình anh thôi… nhưng anh đã đi xa em quá rồi! Có lẽ, mối tình đầu nào cũng thật là khó quên, phải không anh? Em nhớ anh với khuôn mặt sương gió, bờ vao dang rộng, đôi bàn tay rắn chắc và dáng đi nhẹ nhàng… làm sao em có thể quên khi ở đâu em cũng bắt gặp hình ảnh của anh? Có những lúc đi trên đường, bỗng nhìn thấy một người nào đó giống anh là em lại nghĩ tới anh và tự cười một mình. Em biết rằng, hình ảnh của anh đã khắc sâu trong trái tim em rồi và em cứ coi đó như là niềm vui nho bỏ của riêng em!

Em phải tự tin để bước tiếp, phải không anh? Bây giờ, em sẽ phải bước đi một mình khi không có anh bên cạnh… nhưng em hiểu rằng, em vẫn yêu anh, yêu nhiều lắm anh ạ!

Cảm ơn anh vì tất cả, người em yêu thương nhất! Anh đã đến và cho em biết thế nào là tình yêu!

Làm Sao Em Có Thể Quên Được Anh, Người Yêu Cũ Ạ

Thời gian chúng ta xa nhau cũng được năm năm rồi anh nhỉ, từ lúc anh đi em vẫn không thể yêu một ai khác, nếu như lần đó em không gặp lại anh thì em sẽ không nhớ lại những kỉ niệm của chúng ta đã từng có, anh là người ra đi sẽ không hiểu nỗi khổ của người ở lại là như thế nào đâu. Từ lúc anh ra đi cũng là lúc tình yêu anh dành cho em không còn trọn vẹn như trước nữa. Cuộc sống với bao lo toan, đã làm cho anh bận rộn đến nỗi quên em mất rồi, một người anh từng yêu đến vô bờ, đến bây giờ em vẫn tin vào tình yêu của anh dành cho em, em có quá cố chấp không anh, trước đây em vẫn tin rằng anh đi rồi anh sẽ trở về với em, nhưng em đã lầm rồi anh ạ. Nhưng nếu bây giờ chúng ta trở lại như lúc ban đầu liệu tình yêu có còn đẹp không, có luôn nghĩ về nhau, không lạc mất nhau nữa không?

Em luôn tự hỏi tại sao ngày đó anh lại ra đi, em đã hụt hẫng rất nhiều, em đã quen với sự có mặt của anh trong cuộc đời em – một người em đã từng nghĩ là chồng tuơng lai của em. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, anh và em đều có những ước mơ, sự nghiệp cho riêng mình và quan trọng hơn, con tim của anh bây giờ đã rung động bởi một người khác, một người luôn quan tâm, yêu thương, lo lắng cho anh hơn em.

Có lẽ trước đây em đã thờ ơ với tình yêu anh dành cho em, anh đã không đủ kiên nhẫn để đợi một cô bé lớn lên và nhận ra tình cảm anh dành cho em nó lớn như thế nào. Đến khi em nhận ra tình yêu em dành cho anh quá sâu đậm thì anh đã ra đi để tìm một hạnh phúc khác. Anh đã quá mệt mỏi với tình yêu mà không nhận được sự đáp trả từ em.

Có lẽ anh không biết anh là mối tình đầu của em và cũng là người em yêu nhiều nhất, người ta thường nói tình đầu không nguôi, bây giờ em mới thấm thíc câu nói ấy. Nếu sau này em yêu một ai khác hoặc lấy người nào khác em sẽ không thể quên anh, mất anh em mới biết khi con người ta yêu một ai thật lòng thì khi mất đi người đó khó có thể quên được. hình bóng của anh vẫn sẽ luôn trong tim em. Có ai đó từng nói ” giữ nhau thì khó, chia tay thì đơn giản cái không làm được chính là quên”, thật khó để em có thể quên được anh, mỗi giây mỗi phút em luôn nghĩ về anh, lúc này anh làm gì, ở đâu, đi với ai, anh đang vui hay đang buồn. có lẽ anh không biết có một người luôn nghĩ về anh, nhớ anh đâu, anh nhỉ!

Người yêu cũ của em!

Làm Sao Em Có Thể Hiểu?

Tôi có một người bạn trai.Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh.

Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi.

Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi.

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ “yêu” chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em” trước.

Với chúng tôi, chẳng có ngày lễ kỷ niệm nào. Từ ngày đầu tiên anh đã không nói điều gì, rồi cứ thế 100 ngày, 200 ngày… Hàng ngày, trước khi tạm biệt, anh chỉ đưa cho tôi một con búp bê, hàng ngày, chắc chắn thế. Tôi không biết tại sao.

Rồi một ngày…

– Jin, em… – Tôi ngập ngừng.

– Sao? Em cứ nói đi…

– Em… Ừm, thôi cầm lấy con búp bê này và về nhà đi.

Đó là cách anh ấy lờ đi “ba từ” của tôi và đưa cho tôi con búp bê. Rồi anh biến mất. Những con búp bê tôi nhận được từ anh hàng ngày đã đầy ắp căn phòng.

Rồi đến sinh nhật của tôi. Sáng sớm tỉnh dậy, tôi hình dung tới một bữa tiệc với anh, và chỉ ngồi trong phòng chờ anh gọi điện. Nhưng bữa trưa trôi qua, bữa tối trôi qua, rồi bầu trời tối đen… Anh vẫn không gọi.

Tôi quá mệt mỏi, không còn có thể chờ đợi điện thoại thêm được nữa. Rồi khoảng 2 giờ sáng, bất chợt anh gọi điện cho tôi và đánh thức tôi dậy. Anh nói tôi ra khỏi nhà. Tôi cảm thấy thật vui và chạy ra ngoài đầy hạnh phúc.

– Đây… Em cầm lấy đi… – Lại nữa, lại một con búp bê nhỏ.

– Thế này là thế nào?

– Hôm qua anh chưa đưa nó cho em, nên giờ anh đưa. Anh về đây, chào em.

– Chờ đã! Chờ đã! Anh có biết hôm nay là ngày gì không?

Tôi cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ rằng anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của tôi. Anh quay người đi tiếp như thể không có gì xảy ra. Rồi tôi hét lên: “Chờ đã!”

– Em muốn nói gì sao? – Jin hỏi.

– Hãy nói với em, nói với em anh yêu em…

– Hãy nói cho em nghe! – Tôi giữ chặt lấy anh.

Nhưng anh chỉ nói những lời lạnh lùng: “Anh không muốn nói những lời đó một cách quá dễ dàng, nếu em khát khao muốn nghe, hãy tìm người khác”.

Rồi anh đi. Đôi chân tôi tê cóng. Tôi quỵ xuống đường. Anh không muốn nói yêu tôi dễ dàng. Có lẽ anh không phải là người phù hợp với tôi…

Một tháng sau…

Tôi đã lấy lại được tinh thần và đi học. Nhưng vết thương lòng tưởng sắp lắng xuống lại bị khơi lên. Tôi nhìn thấy anh trên phố, với cô gái khác. Trên khuôn mặt anh là nụ cười, cái mà anh chưa bao giờ cho tôi thấy, khi anh chạm vào con búp bê…

Tôi chạy thẳng về nhà và nhìn vào những con búp bê trong phòng. Những giọt nước mắt rơi xuống. Tại sao anh lại đưa chúng cho tôi?

Những con búp bê đó có lẽ là do những cô gái khác chọn. Cơn tức giận bùng lên, tôi ném chúng ra khắp nơi.

Chợt điện thoại reo. Đó là anh. Anh nói tôi đi tới bến xe buýt gần nhà. Tôi cố gắng bình tĩnh và bước tới điểm hẹn. Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân mình hãy quên anh ta đi, rằng tất cả rồi sẽ chấm dứt. Và anh xuất hiện trong tầm mắt tôi, hai tay đang ôm một con búp bê lớn.

Jin nói: “Jo, anh nghĩ em đã tức giận, em vẫn đến sao?”.

Tôi không thể ngăn mình ghét anh, ghét cái thái độ như không có chuyện gì xảy ra và còn trêu đùa nữa. Rồi, anh lại đưa con búp bê ra như vẫn làm.

“Em không cần nó” – Tôi lạnh lùng.

– Gì cơ? Tại sao?

Tôi giật lấy con búp bê từ tay anh và ném xuống đường. “Em không cần con búp bê này, em không cần nó nữa. Em không muốn gặp lại một người như anh!”.

Tất cả những lời từ sâu trong tôi cứ thế tuôn ra. Nhưng không như những lần khác, đôi mắt anh run run. “Anh xin lỗi” – Anh nói rất nhỏ. Rồi anh bước ra đường để nhặt con búp bê lên.

– Anh thật ngốc! Sao anh lại nhặt nó? Ném đi!

Nhưng anh lờ tôi và đi tới chỗ con búp bê. Rồi tiếng còi inh ỏi, một chiếc xe tải lớn đang lao về phía anh.

“Jin! Tránh ra! Tránh ra mau!” – Tôi hét lên. Nhưng anh không nghe thấy tôi, anh cúi xuống nhặt con búp bê. “Rầm!” – âm thanh thật khủng khiếp.

Đó là cách anh ấy chia xa tôi. Đó là cách anh ấy ra đi mà thậm chí không mở mắt để nói với tôi một lời. Tôi đã sống từng ngày, từng ngày với cảm giác tội lỗi và nỗi buồn thắt ruột vì mất anh.

2 tháng sau…

Khi đã tạm lấy lại cân bằng, tôi bắt đầu để ý đến những con búp bê – món quà duy nhất anh để lại cho tôi kể từ ngày hai đứa bắt đầu hò hẹn. Tôi nhớ những ngày bên anh và bắt đầu đếm “một…hai…ba…” lần lượt từng con búp bê.

“… Bốn trăm tám mươi tư, bốn trăm tám mươi lăm… ” Ấy là con số kết thúc. Tôi lại bắt đầu khóc, với một con búp bê trong tay tôi. Tôi ôm nó thật chặt, rồi bất ngờ…

“Anh yêu em, anh yêu em!” – Tôi giật mình, đánh rơi con búp bê xuống.

“Anh yêu em?” – Tôi nhặt con búp bê lên và ấn tay vào bụng nó.

“Anh yêu em, anh yêu em!” – Không thể nào! Tôi ấn vào bụng tất cả các con búp bê.

Những lời nói đó cứ phát ra không ngừng. Tại sao trước đây tôi không nhận ra? Rằng trái tim anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, che chở tôi. Tại sao tôi đã không nhận ra anh yêu tôi nhiều như thế này!

Tôi nhặt con búp bê ở dưới gầm giường và ấn tay vào bụng nó, đó là con búp bê cuối cùng, con búp bê đã bị rơi xuống đường. Máu của anh thấm lên nó. Giọng nói lại phát ra, giọng nói mà tôi nhớ da diết:

“Jo, em biết hôm nay là ngày gì không? Mình đã yêu nhau 486 ngày. Em biết 486 là gì không? Anh không thể nói anh yêu em, bởi… bởi vì anh quá nhút nhát. Nếu em tha thứ và nhận lấy con búp bê này, anh sẽ nói rằng anh yêu em, mỗi ngày, cho tới khi anh chết. Jo, anh yêu em…”

Những giọt nước mắt lại trào ra. Tại sao? Tôi hỏi trời, tại sao chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra điều đó? Anh đã không thể ở bên tôi, nhưng anh đã yêu tôi cho tới phút cuối cùng….