Top 4 # Làm Sao Em Biết Yêu Thương Trong Anh Nhạt Nhòa Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Em Buông Tay… Khi Yêu Thương Đã Hóa Nhạt Nhòa

Thế đấy… Người ta nói đúng, đôi khi một cuộc tình quá rộng dài lại làm cả hai mệt nhoài, chán nản và dư vị còn đọng lại trong tim không phải là những ngọt ngào của thủa mới yêu. Giờ đây, chỉ là một sự nhẹ tênh và nhạt thếch. Nó là thứ tình cảm chỉ còn mang bóng dáng của tình yêu trước đó.

Chúng ta không sai khi yêu nhau dài lâu, chúng ta sai là để tình yêu nhạt dần theo độ dài của năm tháng. Khi bắt đầu yêu, em đã từng nghĩ sẽ cố gắng bên nhau thật lâu để mọi người thấy rằng chúng ta yêu nhau nhiều đến mức nào. Nhưng khi thời gian cứ chồng thêm lên tình yêu này những tháng, những ngày… em nhận ra rằng tình yêu đâu cần phải chứng minh cho ai hiểu.

Không cần người khác phải thấy em và anh yêu nhau đến nhường nào. Chỉ cần chúng ta cảm thấy mình yêu sâu đủ để mỗi ngày qua đi thấy thêm yêu và gắn bó với người kia hơn là đủ rồi. Nhưng thật tiếc, có thể là do tình yêu chưa đủ lớn hoặc em và anh chưa đủ trưởng thành để giữ ngọn lửa tình ấy cháy mãi trong tim mình.

Khi em nhận ra… em… dường như đã hết yêu anh rồi thì cũng là lúc em không dám nói nên điều đó. Con số năm tháng yêu nhau như một bảng thành tích đè nén xuống một cô học trò ngoan chưa một lần cãi lời người lớn như em. Em muốn tung hê, muốn thử một lần là cô học trò phá bĩnh nhưng không được. Em sợ đủ thứ dù cho bản thân em biết rõ sự ngưỡng mộ của mọi người là một nỗi mệt mỏi với em.

Mà khi em không buông tay thì làm sao anh dám dừng lại. Anh còn chịu sự đè nén đó nhiều hơn em gấp bội. Nếu anh nói lời dừng lại, ngay lập tức em sẽ nhìn anh bằng ánh mắt của sự phản bội, người ngoài sẽ gọi anh là kẻ Sở Khanh… Mà anh thì trái tim cũng yếu đuối lắm, không đủ sức mạnh để gánh chịu búa rìu dư luận.

Thế là mình cứ cố nắm lấy tay nhau mà bước đi. Trên con đường tiến về cái đích của tình yêu, em và anh rảo rác tìm khắp xung quanh mình một thứ gì đó để bấu víu, để có thể quay đầu lại… Giá như có một động lực nào đó, giá như có ai níu chúng ta lại, chỉ cho ta thấy đừng cố gắng đi khi thấy mình không hạnh phúc. Nhưng chẳng có gì cả, mọi thứ cứ bình lặng và cuốn ta đi. Đi về một cuộc tình cả hai không mong đợi.

Chắc hẳn chúng ta không phải là đôi duy nhất cảm thấy sự nhàm chán trong tình yêu dù ràng nó đã được gọi là tình yêu như thế trong một khoảng thời gian quá dài. Nếu có thể đánh đổi, em thà chấp nhận yêu anh cuồng nhiệt và si mê trong khoảnh khắc còn hơn là thứ tình le lói hủy hoại tuổi xuân và nhiệt huyết của ái tình như thế này.

Phải chăng là em đã già cho những cảm xúc hay là tình yêu này đã chết cùng tháng năm?

Không thể nữa rồi anh ạ! Em xin lỗi. Em phải quay về. Cung đường phía trước xin anh hãy cứ tiếp tục bước đi mà không còn ai thêm nữa. Chúng ta đừng lừa miếng nhau, đừng để đối phương là người nói lời chia tay trước nữa. Em chấp nhận là kẻ phụ tình vì chỉ có cách đó cả anh và em mới hạnh phúc. Ít ra là hạnh phúc khi được gọi tên thứ cảm xúc trong lòng mình dành cho nhau. Rất tiếc, đó không còn là tình yêu!

Làm Sao Biết Được Anh Yêu Em

Phụ nữ hỏi đàn ông: “Làm sao biết được anh yêu em? Làm sao biết được anh tốt với em?”

Đàn ông trả lời: “Khi gặp chuyện em khắc biết anh tốt với em”.

Cái gì? Phải đợi đến khi xảy ra chuyện mới biết được anh tốt với em à?

Vậy lúc bình thường thì sao? Mấy thứ kiểu như phim Titanic mấy khi xảy ra với chúng ta cơ chứ? Mà có được bao nhiêu cặp nam nữ phải trải qua những lúc sống chết?

***

Có lẽ phụ nữ cả cuộc đời cũng khôngcó cơ hội biết được đàn ông yêu họ cỡ nào. Đàn ông cho dù có yêu người phụ nữ của họ biết bao nhiêu nhưng ví dụ cả đời cô ấy đều rất bình an thì anh ta cũng nào có cơ hội mà thể hiện.

Mỗi lần nghe đàn ông nói câu “Khi gặp chuyện em khắc biết anh tốt với em” tôi thấy rất tiếc. Tại sao lại phải đợi đến khi gặp chuyện. Đàn ông quan sát một người phụ nữ xem họ có thể đồng cam cộng khổ cùng mình không cũng đâu phải đến khi bản thân có khó khăn mới biết.

Đợi đến khi có chuyện thì đã quá muộn màng. Bình thường thì đàn ông cũng nên tốt với người phụ nữ của mình, để cô cảm thấy được anh rất yêu cô ấy, để cô thấy hạnh phúc. Mà cũng đừng nói gì đến tương lai vì nếu hiện tại đã không tốt thì tương lai có tốt cách mấy cũng chẳng được gì. Có thể cả đời này anh cũng không có cơ hội lấy thân mình che chắn chiếc xe hơi đang lao tới em. Có thể cả đời này anh cũng không có dịp dùng đến món tiền tích cóp nhiều năm để chuộc em ra khỏi tay bọn thổ phỉ. Mà em cũng không hy vọng gì mình gặp phải hoàn cảnh bất hạnh mà anh lại không chịu bỏ rơi em.

(Trích “Tuyển tập tản văn hay” – Trương Tiểu Nhàn)

Em Yêu Anh, Nhưng Không Biết Phải Làm Sao Để Đến Bên Anh…

Em ghen tỵ với cô ấy quá. Cô ấy có được điều mà em không có – Tình yêu của anh.

Kunyeu!

Kunyeu!

Lần đầu gặp anh, em chẳng có cảm tình với anh. Anh không đẹp trai, cũng chẳng có điểm gì nổi bật, nhưng anh lại là kẻ nói nhiều, vui tính, đến nỗi nhiều lúc em thấy anh vô duyên… Anh hay trêu em, hay chọc tức em, cũng hay mắng em mỗi khi em không làm được việc. Anh làm em thấy ghét anh. Nhưng chính điều ấy đã giúp em nhanh chóng làm quen được với môi trường làm việc mới, giúp em nhanh chóng quên đi sự bỡ ngỡ của một người mới tới công ty.

Anh! Em cảm ơn anh rất nhiều. Thật đấy.

Khi tới công ty, em với tâm trạng của một kẻ thất bại, sau khi không tìm được việc làm cùng với tấm bằng Đại học, phải đi làm những việc lặt vặt, mối tình đầu cũng ra đi. Em chán nản đến tột cùng. Mặc dù công việc ở đây vẫn đúng ngành học của em, nhưng dù sao cũng hơn nhữngcông việc trước. Em tạm chấp nhận điều đó.

Kunyeu!

Anh có biết khi gặp anh, cuộc sống của em đã hoàn toàn thay đổi? Anh mang đến cho em những tiếng cười, niềm vui và cả niềm hạnh phúc. Những tin nhắn, những cú điện thoại làm em đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Lúc đầu em cũng chỉ đùa cùng anh cho vui, em không xác định một cái gì hết. Thật không ngờ, chính cái sự” đùa cho vui” của chúng ta lại khiến em yêu anh. Em yêu anh từ lúc nào em cũng không hay, rồi chính đôi mắt đầy màu hồng của em đã nhìn nhận mọi thứ thành tình yêu.

Em đã nghĩ anh cũng yêu em. Em vui sướng, hạnh phúc, mọi nỗi đau dường như tan biến hết, từ nay em sẽ chỉ có niềm vui, chỉ có tiếng cười.

Nhưng số phận nghiệt ngã quá anh ơi. Hạnh phúc với em sao mong manh đến vậy. Em cảm nhận được sự thay đổi nơi anh. Anh không nhiệt tình với em như trước. Em không hiểu… Rồi, một ngày anh gọi điện và nói với em rằng: anh không muốn làm khổ em…. Anh cứ thế xa em, xa mãi. Anh không gọi điện, không nhắn tin, cũng chẳng nghe điện thoại của em. Trước đây, khi gặp em, anh luôn chào em bằng 1 nụ cười thật rạng rỡ, nụ cười ấy làm em thấy ấm áp, hạnh phúc, nụ cười khiến em yêu anh. EM đã nghĩ: Em sẽ giữ cho nụ cười ấy mãi ở trên môi anh… Nhưng bây giờ, anh không cười với em nữa, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng anh nhìn em.

Em buồn lắm. Anh không cho em cơ hội hiểu anh. Không biết có phải ông trời giúp em không nữa. Ông ấy đã để em và D gặp nhau. Cô ấy nói là em của anh, em đã nói chuyện với cô ấy rất nhiều, rồi em biết cô ấy là người yêu của anh. Hai người yêu nhau trước khi anh gặp em. Có nghĩa em là kẻ chen ngang. Anh có hiểu cảm giác của em không? Em đã hận anh, đã nghĩ anh lừa dối em, đùa cợt với em. Thế là hết. Em đã quyết định chấm dứt tất cả khi biết mình là kẻ thứ 3.

Nhưng có một điều em không lý giải được: Em và D lại trở thành bạn của nhau. Thật, em không tưởng tượng nổi. Em và cô ấy là 2 thế giới hoàn toàn khác nhau, có lẽ chỉ giống nhau ở chỗ chúng em đều là con gái và đều rất yêu anh. Nói thật, tận đáy lòng em không muốn nói chuyện với cô ấy nữa, bởi càng biết về cô ấy, càng biết về anh, em càng buồn. Em ghen tỵ với cô ấy quá. Cô ấy có được điều mà em không có – Tình yêu của anh. Nhưng không hiểu sao, em vẫn làm ngược lại với những suy nghĩ của mình. Em vẫn là bạn của cô ấy, hàng ngày vẫn nhặn tin nói chuyện với cô ấy. Lạ thật.

D nói, cô ấy không yêu anh và anh cũng vậy. Hai người không thể đến với nhau, nhưng cũng không thể bỏ nhau. Em hiểu những gì cô ấy nói nhưng em vẫn cứ hoài nghi, em không thể tin 2 người không yêu nhau. Cô ấy bảo, em hãy yêu anh, hãy đến với anh. Em không biết phải làm như thế nào. Đúng là em rất yêu anh, rất muốn ở bên anh, nhưng cứ nghĩ anh yêu cô ấy, anh chưa từng 1 lần nói yêu em, thì lòng tự ái bùng lên và ngăn em lại. Mâu thuẫn quá. Em yêu anh cũng không được, không yêu anh cũng không được. Hàng ngày em phải gặp anh ở công ty, làm sao em quên được anh, làm sao không nghĩ về anh.

Cô ấy nói em hèn nhát, bởi em không dám sống hết mình vì tình yêu. Có đúng không anh? Anh nói đi, nói cho em biết em phải làm gì và làm như thế nào? Chắc anh chẳng bao giờ hiểu được lòng em, nhưng em vẫn mong có một phép mầu nào đó để anh hiểu em. Và nếu anh cần em, em có thể vứt bỏ tất cả để đến với anh.

“Anh chẳng thể thấy những nỗi nhớ của em, chẳng thể biết bao ngày em đã đợi, đợi một hôm anh sẽ trông thấy mắt em nhìn về anh…… chúng tôi yêu em hay không em vẫn sẽ đợi anh, anh yêu em hay không em chỉ muốn bên anh……..”.

Em yêu anh! Saranghe zo!!!

Yến Kute

Theo PLXH

Một đêm “cướp” người yêu chị Khi những chiếc cúc áo cuối cùng được cởi ra, tôi bắt đầu ghì chặt lấy anh. Tôi ích kỷ, xấu xa… gì cũng được. Cứ như vậy, những ham muốn có được người mình yêu đã lấy đi sự trong trắng của tôi ở tuổi 18! Ngày…

Làm Sao Em Biết Anh Lừa Dối Em?

Anh à, vậy mà đã gần 5 năm ngày chúng mình yêu nhau. Năm năm qua em luôn cám ơn thượng đế vì đã cho em được có anh, đã đưa anh đến bên em mỗi khi em cần có sự chở che. Anh là niềm kiêu hãnh lớn nhất trong cuộc đời em nhưng hôm nay em phải đau đớn nhận ra rằng anh đã và đang lừa dối em.

Em biết trước em anh từng có nhiều mối tình nhưng khi gặp và quen anh, sự quan tâm và chở che của anh đã cho em tin rằng em là hạnh phúc cuối cùng của anh. Vâng, em đã tin như thế anh ạ ! Nhiều lần thấy anh nhắn tin hay gọi điện cho người yêu cũ em chỉ cho rằng đó là tình bạn sau tình yêu nhưng anh hãy hỏi tất cả những người con gái đang yêu xem có ai chấp nhận được việc người yêu mình vẫn liên lạc với người yêu cũ.

Em nuốt nước mắt vào tim cho qua bởi vì em không muốn mất anh, làm sao anh biết rằng lòng em đang rất đau. Em thừa nhận rằng em không xinh bằng người ta, không nhí nhảnh như người ta nhưng dù em có thua kém người ta như thế nào chăng nữa thì anh cũng đã lựa chọn em cơ mà. Nếu anh và người ta không có gì thì tại sao anh phải giấu em?

Anh à, không phải là em muốn chất vấn anh đâu nhưng mong anh hãy nghĩ đến tình yêu của chúng ta. Năm năm đâu phải là một khoảng thời gian ngắn để anh phũ phàng lừa dối em. Em từng nhớ có lần em đã nói với anh rằng nếu anh gặp và yêu người con gái khác hãy nói với em chúng ta sẽ chia tay nhưng vẫn sẽ là bạn bởi em muốn giữ trong tim mình những kỉ niệm đẹp về anh. Nhưng sao anh không nói bằng lời mà lại dùng hành động để thể hiện điều đó? Từ bao giờ những tin nhắn của em không làm anh hạnh phúc nữa? Từ bao giờ mỗi lần em gọi điện lại làm anh khó chịu đến thế? Anh từng nói em là cục vàng của anh cơ mà !

Anh biết không đã rất nhiều lần em muốn rời xa anh vì em đã quá mệt mỏi khi phải nghi ngờ và thông cảm cho anh nhưng gia đình anh đã kéo em về bên anh. Bố mẹ và các chị của anh rất quý em, đó là điều mà rất nhiều người con gái khi yêu mong ước và may mắn đó đã thuộc về em. Vì họ em có thể tha thứ cho bất cứ sai lầm nào của anh vì em biết khi lấy anh em sẽ được sống trong tình thương yêu của gia đình nhà chồng. Nhưng giờ đây tình thương ấy còn nghĩa lý gì đâu khi anh không còn yêu em nữa. Lời hứa sẽ cưới em của anh chắc không bao giờ thành hiện thực. Em chỉ tiếc rằng chưa được sống cuộc sống vợ chồng với anh dù chỉ một ngày, tiếc rằng chưa một lần được gọi hai bác là bố mẹ chồng, tiếc rằng chưa một ngày được sống trong gia đình mà em hết mực yêu thương.

Chính anh đã phá tan giấc mơ tươi đẹp đó của em. Anh à, em không biết anh có đọc được những lời này không nhưng khi viết ra rồi em cũng thấy lòng được nhẹ nhàng hơn. Rồi đây khi không có em bên cạnh anh nữa anh sẽ nhận ra em yêu anh biết nhường nào, nhưng lúc ấy anh sẽ chẳng còn em đâu anh. Hãy xa nhau một thời gian và hãy yêu thêm một người nữa để biết rằng anh cần có em !

Phạm Hoài Thương