Top 2 # Làm Sao Em Biết Đời Sống Buồn Tênh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Làm Sao Em Biết Đời Sống Buồn Tênh

Làm Sao Em Biết Đời Sống Buồn Tênh…

Tôi thích nghe bài hát ấy vào những lúc ngoài trời đổ mưa. Những giai điệu cứ lững lờ đi trong cơn mưa. Có nỗi buồn, nỗi cô đơn nào tan nhè nhẹ trong tiếng mưa. Mảnh tình ướt át dường như chẳng thể giữ cho mình khỏi chênh vênh giữa rào rạt, xối xả những xúc cảm…nhưng chỉ độc một mình, biết san sẻ cùng ai? Cơn mưa lòng bắt nguồn từ trái tim bồi hồi, ấm nóng thương yêu…sao nhận về những giọt lạnh lùng, hắt hiu đến vậy….

Trong đời ai chẳng mang theo mình những khoảng trống trái, những khoảnh khắc lạc lõng giữa thế nhân, những đêm dài thao thức tưởng chừng như bước lạc ra khỏi cuộc đời…Rồi lại tìm thấy mình ở một chốn khác, hoang vui, hiu quạnh. Cái chốn quá quen của nỗi cô đơn trong tâm khảm, nhưng dường như lúc nào cũng lạ lẫm, cũng bàng hoàng đối với một cõi lòng thổn thức thương yêu, đợi mong tri kỉ. Tôi như người nửa vội vã, nửa mỏi mệt, bàn chân nhỏ bé nửa như muốn chạy thật nhanh, nửa như muốn buông xuôi…lững đững bước qua tháng ngày, kiếm tìm điều gì đó cho riêng mình.Có lúc chợt dừng lại, chỉ chốc lát thôi… nhìn về quá khứ, về xa xôi kí ức để thấy những “ngày tháng”, “những cuộc tình” đã “ra đi”, đã ra khơi” tới một nơi xa xăm nào đó. Trong phút giây, những hình bóng chợt lướt qua tâm trí, cũng giống như chính cái cách nó chạy vội vã qua cuộc đời ta , để lại những dấu chân khi mờ, khi tỏ. Có điều gì đó đã “bỏ ta đi”. Là họ, những mối thương yêu từng gắn bó? Mà cũng có thể không phải ho… Có thể chỉ là những lầm tưởng đợi chờ, là những hi vọng của chính ta cứ vụt qua theo bước chân những người xa xưa ấy.

Những lời ngọt ngào thề hẹn có lẽ thực sự cũng chỉ như những cơn mưa làm ướt mảnh tình ta một chốc, một thoáng. Rồi cũng ra đi theo những dòng sông, con suối, đổ về biển lớn. Giữa muôn trùng biển cả ấy, đâu còn biết giọt nước nào đã từng theo mưa rớt qua đời ta…? Tất cả lại tan biến, lại trở lại từ con số không. Ta như người đứng trên bờ vào một buổi hoàng hôn mờ mây, không thấy mặt trời, chỉ thấy những lăn tăn gợn sóng. Cảm hoài một điều gì đó rất mơ hồ, trăm con nước như trăm nõi nhớ ta gửi vào đời, đời gửi trả lại ta. Vẫn biết những cơn mưa đến rồi sẽ đi, vẫn biết những dòng sông hoài chảy mà không bao giờ ngừng lại. Ta vẫn đợi chờ. Bởi lòng ta không muốn cô đơn nữa hay bởi ta e để lỡ mất điều gì ta thực sự mỏi mong?

Bước đi trong đêm, dưới ánh đèn phố không đủ soi rõ mọi vật, chỉ đủ thấy bốn bề hoang vu, vắng vẻ, ánh đèn màu ngả vàng chỉ đủ soi tỏ nỗi cô quạnh trong lòng người. Đã bao lần như thế, ta bước đi những bước trống tênh mà lòng như có sợi nhớ thương, cô đơn bủa vây. Có cảm giác như còn đợi mong ai đó, đến từ rất xa, rất xa…trong cuộc sống…. “…Làm sao em biết đời sống buồn tênh….Đôi khi ta lắng nghe chúng tôi sóng âm u dội vào đời buốt giá, hồn ta gió cát phù du bay về…”

Câu hát như “dội” vào lòng niềm xúc cảm mãnh liệt , dâng trào. Người nhạc sĩ như bàng hoàng trong nỗi cô đơn, lời hát như một lời thở than, lại cũng giống một lời tự vấn vô vọng, không ai nghe, không ai hiểu….Rồi lại chỉ mình ta với ta, mình “ta lắng nghe ta…” Tôi rất thích câu hát ấy, bởi lẽ tôi bắt gặp ở nó một cảm xúc rất chân thật được bộc lộ tự nhiên. Cả cái cách người ca sĩ thể hiện câu hát ấy, cũng gây một sự xúc động trong tôi. Lời độc thoại_đối thoại “làm sao em biết đời sống buồn tênh…” được diễn tả thật nhẹ nhàng, tình cảm, khiến tôi lại có cảm giác nó còn giống như một lời trách thầm đối với ai đó, người tưởng chừng như đã là tri kỉ. Đoạn sau, giai điệu lên cao, nỗi lòng dân lên như con sóng, ngọn gió…nhưng vẫn buồn, vẫn quạnh hiu bởi “âm u”. “buốt giá” ….Hoá ra tình ta như hạt cát khi lặng im, khi cuộn bay theo những làn cảm xúc mà cuộc đời mang đến.

Có một lúc nào đó, ta lắng nghe tiếng mưa, chỉ thấy ồn ào, xối xả nhưng cũng có khi rả rích những hạt nhỏ nhoi. Có lẽ thứ thanh âm chỉ hơi động, nhẹ nhàng , âm thầm ấy còn làm cho người ta buồn hơn, còn làm cho trái tim ta bồi hồi hơn. Có cuộc tình nào, che chở người ta khỏi gió bão cuộc đời, ấp ủ người ta trong miên mạn hạnh phúc. Để rồi một ngày kia, trên mái tình ấy, ta lắng nghe những giọt mưa, khẽ khàng thôi, êm nhẹ thôi nhưng gợi biết bao nghĩ suy, trăn trở. Một mái hiên, một bờ vực, một cuộc tình….

Những hoài niệm cũ khép lại là khi ta trở về với cuộc sống. Màn đêm qua đi , một ngày mới mở ra. Tình cũ là tình đã qua, giờ đã xa như đầu núi cuối rừng. Một sớm mai tỉnh giấc, mối ân tình đã tan biến, chỉ còn lại bạn bè. Giọt rượu nào còn nguyên vị chua cay. Cuộc tình nào đã cạn, ta vẫn còn say !

Lại là những tiếng mưa rơi đều, ngày này tháng khác đêm rêu phong phủ kín đời ta.

Làm Sao Anh Biết Cuộc Sống Buồn Tênh

Em nói tôi giống như người thân em vậy.

Tôi kể sang chuyện con mèo, hồi tôi còn bé nhà nuôi một con mèo cái trắng muốt đuôi cụt, lúc nó mang bầu lớn sợ nó đẻ con trên nền đất thì mèo con chết mất tôi mở cửa tủ quần áo cho nó chui vào. Rồi mèo đẻ thật trong ấy, mẹ lôi tôi ra cho ăn đòn một trận.

Tôi sợ tình cảm nói thành lời, chỉ muốn tránh đi, không biết phải làm sao.

Tôi cũng sợ tình cảm giấu kín trong lòng, dằn vặt trong yêu thương cũng là một nỗi đoạ đày.

Đêm qua chị nhắn tin cho tôi, hỏi có nên kết hôn với anh Sang nữa không sau khi có những chuyện lùm xùm như thế. Tôi bảo thực lòng tôi không biết, nếu là tôi tôi không thể chịu đựng được một chuyện như thế. Anh ta đã có bốn đứa con với vợ cũ, giờ xuất hiện thêm một người phụ nữ đã có thêm hai con với anh ta nhưng anh ta lại nói là anh và cô ấy chả có gì, con cái anh ta sẽ có trách nhiệm. Và giờ anh ta điềm nhiên lại đi hỏi cưới chị. Em thực lòng không hiểu tâm ý của người này thế nào… Sau đó tôi cười, chị cũng cười. Chị bảo sao tôi đối với chuyện của người khác lại tỉnh táo đến vậy còn chuyện của mình thì cứ mù mịt như thế, nhưng “có đôi lúc chị muốn được như em, cứ yêu mà chả quan tâm tới bất kỳ điều gì hết”. – Nhưng như thế chị sẽ buồn rất lâu, còn như chị sẽ chỉ thất vọng chút ít…

Tôi vẫn để điện thoại chế độ yên lặng, có tin nhắn nó sẽ rung rù rù. Bởi nếu có ai đó cần tôi trong đêm thì tôi vẫn biết, sẽ không ngủ quên, sẽ không bỏ lỡ một ai cả. Kể cả anh…

Mùa hạ đến, trời nóng nhưng muốn mở cửa sổ nằm nghe mưa đêm và nhắn tin với anh. Bản nhạc lúc này hoang mang một nỗi Tình xa. Anh có biết bài hát ấy không?

Làm sao em biết, cuộc sống buồn tênh…

Xa xôi như thế, làm sao anh biết, lòng em buồn tênh…

Làm Sao Biết Mình Có Ơn Gọi Sống Đời Thánh Hiến?

Đi tu là theo ơn Chúa gọi.. Ở ngoài đời lập gia đình cũng là theo ơn Chúa gọi. Đàng nào hơn? Không đàng nào hơn cả. Phải tùy theo Ơn Chúa gọi mình. Làm sao biết? Khi Chúa gọi ai, Người ban cho các dấu hiệu. Người ta thường nói: “Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”! Không có nhất nhì . Phải tùy theo Ơn Chúa gọi mình. Hãy tìm ra các dấu hiệu để biết Chúa gọi vào bậc nào Tu “Chùa” hay Tu “tại gia” Cầu nguyện, bàn hỏi với các vị tu trì, với cha mẹ. Giữ Ơn gọi, nếu có. Nhiều khi nhìn bên ngoài, người ta nghĩ em nhỏ có ơn gọi đi tu, nhưng em không có, không thích.

Người ta kể rằng: Gia đình kia , bố là người tu xuất, ông ta có 3 con trai. Một hôm cha xứ tới thăm gia đình, cha muốn cổ động ơn gọi làm linh mục. Cha hỏi cậu trai cả: – Con có muốn đi tu không? Cậu ta trả lời tỉnh bơ: – I want to be a doctor, a doctor get a lot of money. Cha quay sang hỏi cậu thứ hai: – Con có muốn đi tu không? Cậu này vừa nhún vai vừa trả lời: – Oh, oh, I want to become a superstar like Michael Jackson. Nói xong cậu đi giật lùi, lắc lắc cái mông y như Michael thứ thiệt trên TV. Không thất vọng, cha xứ nhìn cậu con trai thứ 3 cách âu yếm và hỏi: – Lớn lên con có muốn đi tu không bé? Cậu bé này trợn mắt hỏi lại: – What is đi tu? Cha xứ…

Người Việt nam thường nói về tu: “Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”. Đối với các bạn trẻ, tôi muốn giải nghĩa như sau: – Tu tại gia là sống hiếu thảo với cha mẹ ông bà, nhân nghĩa với anh em là sống bậc vợ chồng, bậc gia đình thông thường như mọi người. Đó là con đường chung cho nhân loại. – Tu chợ là làm việc trong xã hội, giúp dân, giúp nước với tư cách liêm chính (không tham lam, hối lộ, nạt nộ, ức hiếp) theo quyền chức mình có, nhưng hết lòng cứu người, giúp đời. – Tu chùa là bỏ đời, vào sống trong chùa, nương mình dưới sự phù hộ của Đức Phật, ngày ngày ăn chay, sám hối, tu luyện bản thân, sớm hôm tụng kinh, niệm Phật, mong được qua kiếp này rồi lên niết bàn. Đối với người Công giáo, thay vì gọi là tu chùa, người ta nói là đi tu Triều hay tu Dòng.

Tu Triều là làm linh mục giúp giáo dân trong các xứ đạo. Tu Dòng là xin vào một dòng nào đó, có hoạt động mình ưa thích, để thánh hóa bản thân theo 3 lời khấn dòng: vâng lời, khiết tịnh, khó nghèo, giữ hiến pháp, kỷ luật để làm vinh Danh Chúa, học tập trở thành linh mục, thầy dòng hay nữ tu. Nữ tu còn gọi là dì phước, chị dòng, bà sơ (sister), giúp người giúp đời theo chủ đích riêng của mỗi Dòng. Có dòng giúp người nghèo, dòng dạy học, dòng giúp nhà thương, dòng đi truyền giáo cho người chưa biết Tin Mừng của Chúa. Nói cách khác, đi tu bên Công giáo là theo ơn Chúa gọi (vocation). Không có ơn Chúa gọi và phù trợ liên tục, không thể sống trọn đường tu.

Vì Tu bên Công giáo là chấp nhận “sống độc thân” để chỉ yêu Chúa, lo việc Chúa, lo cho các linh hồn.

Truyện vui: Vì muốn cho con đi tu, nên mẹ của bé Khoa luôn luôn nhắc nhở: “Lớn lên con sẽ đi tu nhá.” Một buổi tối, sau khi đọc kinh xong, bé Khoa hỏi mẹ: – Má ơi, con thấy má nấu cơm cho ba ăn. Vậy sau này con đi tu thì ai nấu cơm cho con ăn? Suy nghĩ một chút, má Khoa trả lời: – Mình đi tu, tức là mình dâng đời mình cho Chúa, nên con phải nấu cơm lấy mà ăn, đâu có ai nấu cho. Bé Khoa ra vẻ buồn lắm: – Má ơi, vậy con không thích đi tu đâu.

Nói xong, bé buồn bã đi ngủ sớm để mai đi học. Hôm sau, khi ở trường học về, bé Khoa rất vủ vẻ nói với má: – Má ơi, con lại thích đi tu rồi. Má Khoa ngạc nhiên: – Ủa! Sao vậy? – Vì có người cùng đi tu với con và sẽ nấu cơm cho con ăn. – Ai vậy con? – Thì cái Thu, con bác Tâm ở gần nhà mình đó. – Tu là dâng hết mọi sự của mình cho Chúa: Dâng hết đây là dâng xác hồn, nhất là tình yêu của mình cho Thiên Chúa, để chọn Chúa là đối tượng tình yêu của mình thay cho mối tình ở đời mình đã từ bỏ.

Trong giờ giáo lý, sau khi sơ giải nghĩa về ơn gọi đi tu, một em thiếu nhi hỏi: – Sơ ơi, đi tu là làm sao? – Đi tu là dâng hết cho Chúa – Dâng hết là làm sao? – Là dâng, mắt mũi, chân tay, trái tim linh hồn và tất cả những gì em có. Vậy em có muốn đi tu không? Thinh lặng. – Em không đi tu đâu. Lạnh lắm, dâng hết quần áo cho Chúa rồi thì lấy gì mà mặc??? – Tu phải chăm chỉ: Chăm chỉ là một đức tính tốt của mọi người, nhất là người đi tu theo Chúa, lo mở mang Nước Chúa và phần rỗi các linh hồn, mở mang Giáo hội.

Không phải đi tu một tháng, một năm, nhưng là đi tu cả cuộc đời. Điều này nghe thấy dễ sợ và khó khăn, làm nhiều bạn trẻ tự hỏi: không biết mình có tu đến cùng được không, hay là tu ít lâu rồi lại ra, lúc ấy sẽ lỡ làng cả cuộc đời !!! Thực tế đã xẩy ra như vậy, nhưng Chúa có cách quyến rủ và Chúa có cách giúp đỡ cho những người không tu được trọn đời, họ sẽ đem những gì đã được học hỏi trong nhà tu để giúp đời.

Ơn gọi là lời mời gọi âm thầm của Thiên Chúa Tình yêu. Từ đời đời trong ý định của Chúa, Chúa đã nhắm gọi ai làm việc gì sau này. Ơn gọi dần dần nảy nở trong thời gian, cho tới một lúc thuận tiện, Chúa làm cháy bùng lên, và Người đem họ vào nơi Người muốn. Linh mục Colin, dòng Chúa Cứu Thế viết về Ơn gọi như sau: ” Giữa đám người hằng hà sa số sẽ được sinh ra trong thời gian, Chúa đã để ý tuyển chọn một số người. Rồi Chúa tách biệt họ ra khỏi đám đông, dành riêng họ cho công việc Tình yêu của Người. Chúa yêu họ cách riêng. Chúa phán với họ như xưa Người phán với các môn đệ: Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con…(Tin mừng theo thánh Gioan 15,16) Nói cách khác:

Hạt giống Ơn gọi được gieo vào tâm hồn một trẻ em (nam hay nữ), bị chôn vùi ở đấy nhiều năm không ai biết đến, nhưng rồi một ngày kia, hạt giống sẽ mọc lên và vươn mạnh theo hoàn cảnh Chúa thúc đẩy. Trong âm thầm của tâm hồn người được Chúa để ý tới, Chúa khẽ gọi: “Con hãy đến theo Thầy… Và, nếu muốn, với tình yêu, linh hồn sẽ ngoan ngoãn đáp lại: “Lạy Chúa, Này con đây… Và người trẻ chỉ còn đợi ngày đại diện Giáo hội Chúa chấp nhận, và lên đường. (Rev. P. Colin, Cssr. Đức Mẹ Với Đời Tu, trg. 14) Như thế, Ơn gọi thật đẹp và dễ thương, vì nó phát xuất từ tình yêu Chúa, và sự đáp trả phát xuất từ tình yêu con người. Tất cả đều là việc của tình yêu thánh thiện và quảng đại.

Đi tu là theo Ơn gọi vào bậc riêng để làm việc Chúa, cũng như lập gia đình là một ơn gọi vào bậc chung của loài người để yêu thương nhau, sinh sản con cái, dạy chúng biết thờ phượng Chúa, để đời sau, chúng được hưởng phúc Thiên đàng muôn đời. Người ta nói: “Tu là cõi phúc, Tình là giây oan”.

Có đúng không? Thực ra tu là cõi phúc, mà tình cũng là cõi phúc. Tu là giây oan, mà tình cũng là giây oan. Tùy lối sống đường tu, đường tình, nếu tu ra tu, tình ra tình. Nhiều người đi tu lâu năm rồi cũng bỏ ra (xuất), vì họ không thấy tu là cõi phúc. Nhiều người lập gia đình lâu năm rồi cũng li thân, li dị. Họ không thấy đường tình là cõi phúc. Sao vậy? Chỉ tại chữ “YÊU”. Vì tình yêu là yếu tố chính không còn tác động trong họ nữa.

Họ tu mà không còn yêu Chúa, yêu các linh hồn hăng say. Họ tình mà không còn yêu vợ, yêu chồng mặn mà, nên một bên không đi trọn đường tu, một bên không đi trọn đường tình. Kết quả là rã đám: Anh đi đường anh, tôi đường tôi, tình nghĩa đôi ta có thế thôi, Do đó người tu hay người tình rất cần “Làm mới lại Tình yêu” luôn luôn. Người tu có những phương thế là cầu nguyện, tĩnh tâm, hi sinh…còn người tình cũng cần làm mới lại tình yêu như thuở ban đầu mới yêu nhau bằng trau dồi, chia sẻ, thông cảm…

Chúa Giêsu không hiện ra gọi bạn như Người đã gọi chàng thanh niên xưa:”Hãy về bán những gì anh có, rồi đến theo tôi… (Mt 19,21), nhưng Người cho bạn những dấu hiệu:

a- Người thúc đẩy lòng ham muốn:

Chúa xui khiến rất hay. Một em bé đang vui chơi, vô tư nhảy nhót, một ngày nào đó, tự nhiên thấy muốn đi tu. “Hồi còn nhỏ, tôi và thằng bạn trong Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể (ngày trước gọi là Nghĩa Binh Thánh Thể) đi dự đám táng linh mục chánh xứ chúng tôi mới qua đời. Chúng tôi theo người lớn kiệu thi hài cha xứ đi quanh làng trước khi đưa về chôn cạnh nhà thờ. Mọi người trong xứ đi vào hàng ngũ hết. Tôi chợt nói với thằng bạn: ” Đi tu khi chết được chôn táng long trọng quá mày ơi, lớn lên tao cũng đi tu.”. Tôi nói cách bâng quơ mà không hiểu đi tu là thế nào. Thế rồi lòng tôi cứ ngày càng muốn đi tu hơn.

Trong gia đình ông nội tôi, có 4 chú đã đi tu. Sau này 2 chú đã làm linh mục. Tôi thích đi tu đến nỗi, tôi có một ông anh họ, ông ấy thử tôi: “Nếu mày muốn đi tu làm cha thì để cho tao véo đùi, không được kêu khóc, tao sẽ chắp tay chào “Lạy cha”, nếu mày khóc thì không đi tu được”. Ông ấy nói và làm thật, tay người lớn véo đùi con nít, miếng thịt đùi tôi bầm tím lại, nước mắt tôi dàn dụa, nhưng tôi nhất định không kêu, không khóc. Thua cuộc, anh phải chắp tay lại chào em theo kiểu trọng kính thời trước: “Con xin phép lạy Cha ạ”. Thế rồi tôi đi tu thật. Chú tôi làm linh mục được cử về làm phó xứ Lạc đạo (gp.Bùi chu). Xứ này cách xa xứ tôi gần một ngày đi xe đạp.

Thời đó, các linh mục coi xứ nuôi ơn gọi bằng cách cho con trai đến ăn học tại nhà xứ. Gia đình không phải tốn kém tiền nuôi ăn cho con em, vì xứ nào cũng có tài sản là ruộng lúa của nhà thờ. Bố tôi cho tôi đi ở với cha chú Giuse Đoàn Ngọc San. Một ngày đẹp trời, ngày tôi đi tu lúc lên 8. Buổi sáng mẹ tôi nấu cơm cho tôi ăn bữa từ giã, mẹ tôi luộc trứng, ăn vào sao nó nghẹn ngào, đút lấy cổ không nuốt được, một nỗi buồn man mác vì sắp xa gia đình. Bố tôi chở tôi bằng xe đạp từ Xuân hà tới xứ Lạc đạo. Tôi ngồi đàng sau bố tôi, đường dài thật dài, bố tôi cũng buồn không nói gì, giống như ông Abraham dẫn con đi sát tế!. Tôi khóc, và khóc nức nở. Nhớ mẹ và các em kinh khủng, lần đầu tiên xa gia đình. Ở tại nhà xứ xa xôi, không bà con quen thuộc, ăn uống khem khổ, cơm thì có, nhưng thức ăn thì thường thấy quả sung kho với nước muối, các thứ thịt cá để dành cho các cha, các cậu đứng quạt hầu cơm, chỉ nuốt nước bọt. Tôi là con cha phó, thường bị các cậu lớn con cha xứ bắt nạt, (ăn hiếp).

Đời tu không có gì vui, nhưng không hiểu tại sao tôi không bỏ về, không có một ý nghĩ bỏ về. Như vậy có phải là ngu không? Sau này vì chiến tranh, chú tôi bỏ xứ An bài đi vào Nam (1953). Tôi về lại với gia đình. Vào miền Nam, năm 1955, gặp ông thầy quen rủ đi, tôi lại đi tu DKT ở An hồ, tỉnh Mỹ tho. Cũng lại bố tôi dẫn tôi đi, nhưng lần này tôi đã 15 tuổi, nên ít nhớ nhà hơn. Cuộc sống tu cũng nhiều khổ cực, nhưng cũng không có lần nào tôi định bỏ về. Chúa Đức Mẹ dìu dắt cách âm thầm và thật lạ lùng.

Thời gian làm đệ tử và tu sĩ tại DĐC, ở Thủ đức, tôi tu thật kỹ, mười mấy năm dài, không màng chi những cảnh trôi nổi chung quanh… Sau khi qua Mỹ, làm linh mục, tiếp xúc với nhiều người, nhiều dịp cám dỗ… Lúc này tôi mới thấy phải chiến đấu để bảo vệ đời tu. Không thiếu những lần mồ hôi nhễ nhãi, trái tim nghẹt thở, có khi rướm máu để trung thành với Ơn gọi. Có những lúc phải bước đi trong dáng điệu mệt mỏi, đôi lần ngã sấp mặt xuống đất, thánh giá văng ra bên cạnh. Nhưng ơn Chúa thật dồi dào, nhìn gương Thầy Chí thánh khi xưa, tôi lại chỗi dậy, đi nốt con đường tu trì.

Đầy dẫy những tha thứ, những khuyến khích, những lời cầu, những quí mến, những nâng đỡ từ Trời cao, từ nhiều người, từ nhiều dịp… Nhiều khi trong đêm tối, trong căn phòng im lặng, một câu hỏi thầm kín bừng bừng nổi dậy: Tại sao tôi đi tu? Tại sao tôi không bỏ? Nhưng lời an ủi của Chúa đến ngay trong đầu: “Không phải con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn con, và sai con đi, để con mang lại hoa trái, và hoa trái của con tồn tại, để những gì con xin cùng Cha nhân Danh Thầy, thì Người ban cho con. Thầy truyền cho con thương yêu tha nhân”(Gioan 15, 16-17).

Sóng gió, bão táp đã im lặng, tâm hồn lại được sưởi ấm. Vâng, cảm ơn Chúa đã chọn con, dìu đắt con cho tới ngày hôm nay, đưa con đi bình an cả trong tai nạn, đau khổ, để con có thể nói: Chúa Mẹ thương yêu tôi cách đặc biệt hơn bao nhiêu bạn bè cùng trang cùng lứa. Giêsu Maria Giuse con tin cậy, con mến yêu. Xin làm những điều Các Ngài muốn. Xin cứu rỗi các linh hồn. Trong đời tu, tôi sẽ không “cô đơn”, vì có 3 Đấng phù trợ trên đường lên núi Canvê, có Chúa trong Thánh Thể tăng sức mạnh giúp tôi đi đến cùng.

b- Người ban cho những tư cách cần thiết: Để làm linh mục, Giáo luật khoản 241 đòi hỏi như sau: Giám mục chỉ nên nhận vào Đại chủng viện những người nào, xét theo các đức tính nhân bản và luân lý, đạo hạnh và trí tuệ, sức khỏe thể lý và tâm lý cùng ý muốn ngay thẳng của họ, được coi là có đủ khả năng hiến thân trọn đời cho các tác vụ thánh”.

Những tư cách để đi tu có thể gồm trong 7 chữ T sau đây:

T1/ Thể xác: Khỏe mạnh, không tật nguyền.

T2/ Trí khôn: Thông minh và chăm chỉ.

T3/ Tâm hồn: Thật thà, khiêm tốn, dễ vâng phục, thích cầu nguyện.

T4/ Tôi: Bỏ mình, vác thập giá đời tu qua nhiệm vụ.

T5/ Tình: Yêu Chúa, yêu các linh hồn, sống đời độc thân. Tình Chúa thay tình đời.

T6/ Tiền: Ham nghèo hơn ham giầu.

T7/ Tiếng: Không vinh danh mình, nhưng vinh Danh Chúa.

(Bài thuyết trình tại Đại hội tu sĩ toàn quốc lần II, 2008)

Sống Trong Đời Sống Cần Có Một Tấm Lòng. Để Làm Gì Em Biết Không? Để Gió Cuốn Đi, Để Gió Cuốn Đi…

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…”

DÀN Ý:

Mở bài: Giới thiệu triết lí sống “sống trong đời sống cần có một tấm lòng” hay cụ thể chính là tấm lòng yêu thương giữa con người với con người.

Thân bài:

– “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.

– Tình thương: là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính. Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người.

– Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi.

– Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về mình niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý giá hơn gấp bội.

– Chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập.

– Nhà tỷ phú Bill Gate hiến toàn bộ gia tài của mình làm từ thiện.

c) Bài học nhận thức: Học cách yêu thương từ những điều đơn giản xung quanh ta; trân trọng tình yêu thương mà ta nhận được từ mọi người.

Kết bài: tình thương làm đẹp cuộc sống, làm đẹp con người.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…” . Lời bài hát với âm điệu du dương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhẹ nhàng đi vào lòng người như một lời nhắc nhở đầy chân thành và ấm áp, cái ấm áp của tình người, tình đời… Đối với tôi, lời nhắc nhở ấy chính là một quan niệm sống, một triết lí sống quý báu.

Mỗi con người sinh ra trên thế gian này đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. Nhưng sinh ra để sống trong vô nghĩa thì cái diễm phúc lớn lao kia lại trở thành một thứ bi kịch chua xót. Ý nghĩa cuộc sống – điều làm nên hạnh phúc thực sự, để hạnh phúc tồn tại lâu bền nhất lại chỉ vang lên nhịp đập của nó khi được nuôi dưỡng bởi suối nguồn của tình yêu thương. Dường như quy luật ấy đã trở thành muôn thuở và là chân lý của cuộc sống. Cũng bởi thế mà đã có ý kiến cho rằng: “Tình thương là hạnh phúc của con người.”

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.Yêu thương ở đây nghĩa là sống phải có tình thương. Dù mơ hồ hay rõ ràng, tôi nghĩ rằng ai trong chúng ta cũng có thể nhận ra tình thương là những tình cảm đẹp đẽ và nồng nhiệt của con người, gắn kết những trái tim đồng cảm. Nó có thể là tình cảm lứa đôi, tình cảm gia đình, bè bạn và cao hơn cả là tình người nói chung. Đó có thể là những tình cảm bình dị nhất, gần gũi nhất từ sự quan tâm, chăm sóc nhau trong cuộc sống đến những tình cảm lớn lao hơn mang tính cộng đồng.

Tình thương là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính.Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người. Tình thương mang lại một sức mạnh kì diệu và nhiệm màu, nó được ví như loại thảo dược mọc ở tất cả nơi đâu có dấu chân con người, một cây nấm linh chi quý giá và bổ dưỡng cho tất cả mọi can bệnh nan y, một củ nhân sâm khó tìm giữa cuộc đời vốn bao quanh là đầy rẫy những củ nhân sâm hình người giả. Và kết quả của sự yêu thương đó là sự thỏa mãn của con tim: cái được gọi là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản và bình dị thế thôi.

Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi. Đúng vậy, được yêu thương là một hạnh phúc, nhưng yêu thương người khác còn là một hạnh phúc lớn hơn. Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về minh niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý gia hơn gấp bội.

Tôi đã từng đọc một câu chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, nó như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập. “Trong một đêm mưa tầm tã, Mark đã quyết định chấm dứt cuộc đời mình. Mark không có vợ, chưa từng tìm thấy niềm hạnh phúc bên cạnh gia đình, làm một công việc bất đắt dĩ và dường như trên thế gian này không còn ai quan tâm đến sự tồn tại của ông nữa. Mark đi dọc những con phố, thẫn thờ đến nỗi không để ý đến một câu bé đang cầm tờ hai đô la đứng bên một hàng truyện. Cậu bé ngay cả đến sau nay Mark cũng không biết tên, nhìn thấy ông ướt sũng và khuôn mặt buồn rầu đang thất thần đi tới giữa ngã tư. Cậu bé bối rối nhìn Mark một chặp rồi từ bỏ ý định mua truyện để thay vào đó dùng một đô la mua một cây viết. Cậu bé chạy lại bên ông già Mark khốn khổ và đặt vào lòng bàn tay ông một đô la còn lại của mình và ôm Mark một cái thật nhanh. Cậu bé bỏ đi mà không biết rằng cuộc đời Mark đã thay đổi từ đó. Thật khó tin những điều đơn giản ấy thôi lại có thể thay đổi được cả cuộc đời của một con người đã sống trong sự cô đơn gần suốt hai mươi năm qua. Trên tờ một đô la ấy là dòng chữ nguệch ngoạc của cậu bé kì lạ “còn có ai đó yêu thương ông mà”. Martin Luther King đã nói đúng, mỗi người đều có thể trở nên vĩ đại, chỉ cần trái tim chan chứa lòng khoan dung và tâm hồn luôn tràn ngập một tình yêu thương. Cậu bé với trái tim bằng vàng là một ánh cầu vồng phản chiếu bản năng yêu thương có sẵn của con người. Bản năng ấy cứu vớt cuộc đời, đưa những người trao tặng yêu thương đến một thế giới của tâm hồn đẹp và cũng mở ra cho những con người đón nhận tình yêu thương một chân trời mới không còn sự cô đơn và lạc lõng.

Còn nhiều lắm những con người mong muốn đem đến hạnh phúc cho mọi người. “Tôi không cần được nhớ đến” đó là câu nói của tỷ phú Mỹ Bill Gate, người đã đem hết của cải kếch xù của mình để làm từ thiện. Ông muốn đem đến cho những con người nghèo khổ, bệnh tật đang ngày ngày đấu tranh giành giật cuộc sống với tử thần một cuộc sống tốt đẹp hơn…

Nơi đánh mất tình thương, đó là một địa ngục. Nơi chất chứa tình yêu, một thiên đường đã mở ra trước mắt. Nếu cuộc sống với những hạnh phúc và khổ đau làm nên hai bến bờ thì chính tình yêu thương là cầu nối hai bến bờ ấy, để hạnh phúc kia xoá tan mọi đau khổ và hiềm khích.