Top 10 # Làm Sao Em Biết Anh Yêu Em Đến Nhường Nào Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Chương 66: Rốt Cuộc Em Yêu Anh Ta Đến Nhường Nào

“Vì vậy tôi không ép em phải nói thật, rốt cuộc em thích anh ta đến nhường nào chứ? Cho dù có nguy cơ bị xử phạt cũng muốn chạy tới báo tin cho anh ta sao? Anh ta là người mà em có thể chung sống ư? Em có biết, em làm như vậy khiến người ta rất lo lắng không?”

Dễ dàng nhận thấy trong giọng nói của anh ta chứa đầy ghen tị. Năm đó thất bại dưới tay Phong Thanh anh ta cũng không còn gì để nói, nhưng hôm nay lại chịu thua Phong Tùy, anh ta không thể chấp nhận được, bởi vì anh ta vẫn là một người đàn ông.

Dương Sương Sương bê hộp thuốc tới trước mặt cô, ân cần nói: “Duyên Duyên, nên thay thuốc rồi. Mặt cậu vẫn chẳng đỡ sưng chút nào.”

Trông thấy mặt cô thực sự sưng lên, giọng anh ta hơi dịu hơn chút, “Đây là do hôm qua bị cảnh sát đánh sao?”

“Đúng vậy, cám ơn anh đã ban tặng.”

“Tô Uyên, Duyên Duyên không chỉ bị thương mình khuôn mặt đâu, cậu ấy còn đang động thai nữa đó. Anh đừng kích động cậu ấy.” Dương Sương Sương nhìn cô, nhắc nhở.

“Là tự em tìm lấy.” Anh khoanh hai tay trước ngực, liếc nhìn cô: “Theo như quy định, em cũng sẽ bị bắt. Chẳng qua thấy em vẫn còn đang ốm, cho nên trước hết tôi sẽ thay em chống đỡ. Em chỉ cần nói cho tôi biết, bây giờ Phong Tùy đang ở đâu, mau gọi anh ta ra đầu thú. Anh ta không những giết người mà còn bắn cảnh sát bị thương, anh ta chạy không thoát đâu.”

“Các người không bắn anh ta sao?” Cô lạnh lùng cười, nói: “Anh không cảm thấy vấn đề mình vừa hỏi rất nực cười sao? Phong Tùy bị thương, lại được người của anh ta đưa đi. Lúc này, chắc hẳn anh ta đang ở trong bệnh viện nào đó cấp cứu, làm sao có thể theo tôi đến đây chờ chết chứ?”

“Ý của em là anh ta không có ở chỗ này?”

“Không phải anh đã khám xét khắp nhà rồi sao?”

Tuy anh cảm thấy cô nói rất có lý, nhưng vẫn không thể yên lòng mà quét mắt liếc nhìn bốn phía. Anh kiểm tra qua tủ quần áo và nhà vệ sinh, sau khi xác định không có ai mới quay lại nhìn cô: “Vì sao em không đi cùng anh ta?”

“Anh cho rằng anh ta sẽ mang theo bên người một kẻ phiền toái như tôi sao? Hơn nữa, tôi đã sớm nói với anh rồi, trên đời này tôi chỉ yêu duy nhất một người đàn ông chính là Phong Thanh, không có người thứ hai. Anh không cần nghi ngờ tôi.”

Cô cảm giác được bàn tay đang đặt ngang hông cô của Phong Tùy bỗng dừng lại, cô biết nhất định anh đang tức giận. Hy vọng anh đừng mất khống chế mà từ trong chăn nhảy ra.

“Nếu em đã nói vậy, tôi đành phải đi trước. Em nên chăm sóc thân thể cho thật tốt, lát nữa sẽ có cảnh sát đến lập biên bản điều tra.” Nói xong, anh ta cúi người gần lại, nhìn cô nói: “Duyên Duyên, hy vọng em không nên tự tìm phiền phức.”

“Tôi cũng không muốn tự tìm phiền phức đâu.” Cô cười chua xót. Nếu như có thể lựa chọn, làm sao cô sẽ để mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy?

Từ sau đêm gặp gỡ Phong Tùy đó, cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, nhất định phải dính líu đến hai chữ nguy hiểm.

Sau khi Tô Uyên rời đi, cuối cùng cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm, lau sạch mồ hôi ướt đẫm trên trán.

“Làm tớ sợ muốn chết.” Dương Sương Sương vỗ ngực than thở, trong lòng cô ấy vẫn còn sợ hãi.

Cố Duyên chỉ biết cười khổ, suýt chút nữa cô cũng bị dọa chết rồi.

Ngay lúc cô định vén chăn xuống giường thì bên hông lại bị Phong Thanh vốn nên yếu ớt không thể nhúc nhích ôm chặt. Cô khẽ cử động thân thể tỏ ý nhắc nhở, nhưng anh vẫn không theo ý cô, tiếp tục ôm cô.

Cô cúi đầu nhìn anh, nói: “Bọn họ đều đi cả rồi, anh để em xuống giường đi.”

Đột nhiên anh ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô, “Những lời vừa rồi của em đều là thật sao?”

“Lời gì?” Cô cố ý giả ngu, bởi vì cô thực sự không biết phải trả lời anh thế nào mới thích hợp.

Hết lần này tới lần khác, anh không hề keo kiệt nhắc nhở cô: “Đời này em chỉ yêu duy nhất một người đàn ông đó là Phong Thanh?”

Quả nhiên là câu này. Cô lén lút liếc nhìn thoáng qua biểu cảm trên mặt anh, thấy anh không hề tức giận hay là không vui giống như trong tưởng tượng, mới nghiêm túc nói: “Em không muốn lừa dối anh. Không sai, người em yêu chính là Phong Thanh. Em cũng không biết vì sao mình lại phải yêu đến mất hết hy vọng như vậy, nhưng yêu chính là yêu. Đừng cười nhạo em, đây cũng không phải chuyện sai trái hay mất mặt gì cả.”

Anh bỗng buông tay khiến cô vô cùng sửng sốt, anh làm vậy là sao chứ? Đồng ý? Hay là sự yên tĩnh trước cơn bão đây?

Để chứng minh mình vô tội, không hề sai chút nào. Cô lại lần nữa lên tiếng: “Không phải anh cũng giống vậy, từ trước tới giờ vẫn không quên được cô ấy sao?”

Anh liếc nhìn cô, một lúc lâu sau mới phun ra vài từ: “Cô ấy là ai?”

Làm sao cô có thể biết về quá khứ của anh chứ? Anh chưa bao giờ nhắc tới trước mặt cô mà.

“Sao em biết cô ấy là ai? Anh cũng biết đấy, đối với lịch sử lãng mạn em không hề có hứng thú. Chuyện duy nhất khiến em cảm thấy kỳ lạ chính là làm sao anh vừa có thể si tình lại vừa lăng nhăng chứ?”

Nói một cách khoa trương, anh có quá nhiều phụ nữ. Chuyện này không biết là Dao Trụ vô tình hay là cố ý nói cho cô biết.

Lúc đang ở trong vòng vây của nhiều phụ nữ như vậy mà anh vẫn còn có thể dành ra một góc trong tim để nhớ nhung một người.

“Cô Cố, đừng cho là anh có thể nói chuyện thì vết thương coi như không sao, liền đụng vào chỗ hiểm của anh. Cẩn thận anh bị kích động quá mức mà chết ở trước mặt em, đến lúc đó em chính là tội phạm đấy.” Anh không thể nói rõ cảm giác trong lòng lúc này là đau đớn hay tức giận. Đã sống nhiều năm như vậy, anh chưa bao giờ bị một người phụ nữ từ chối hoàn toàn như thế, cũng chưa từng thất bại.

Chỉ có Cố Duyên, chỉ có mình cô mới dám cư xử không biết điều trước mặt anh.

Lời này đúng lúc nhắc nhở cô, đúng rồi, anh vẫn còn đang bị thương, giữa hai hàng lông mày đều là đau đớn. Cô áy náy cười nói: “Xin lỗi, cho dù anh có xem em thành người thay thế hay không thì em cũng không nên làm tổn thương anh như vậy. Nhưng về mặt tình cảm, em thực sự không muốn lừa dối đối phương. Mặc kệ đối phương là ai, em cũng không muốn lừa gạt chính bản thân mình.

Nói xong những lời này, cô mới âm thầm hít thở thật sâu.

Anh cũng không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ nheo mắt, không biết đang nghĩ cái gì.

Tô Uyên đi rồi, tiếp đó A Kim lại tới nhà họ Dương đón anh rời đi.

Anh liếc nhìn cô một cái. Tuy rằng vết thương đau đớn đến mức anh không muốn cử động chút nào, nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định rời khỏi chỗ này.

Vừa nghe nói anh muốn đi, Dương Xinh Xinh lập tức nóng nảy, bỗng chốc nhảy đến trước mặt A Kim, chỉ vào cậu ta, chửi ầm lên: “Này, anh không có một chút nhân tính nào ư? Không thấy lúc này ông chủ nhà anh đau đến mức không xuống giường được sao? Còn muốn mang anh ta đi?”

A Kim thể hiện thái độ cực tốt, không hề tức giận nói: “Cô Dương, cảm ơn cô hai ngày qua đã giúp đỡ. Nhưng dù sao chỗ này cũng không an toàn, cảnh sát có thể quay lại bất cứ lúc nào, cho nên, anh Phong không thể tiếp tục ở lại đây.”

“Vậy các người muốn đi đâu?”

“Cái này…” Đang lúc A Kim khó xử, Phong Tùy liền tiếp lời: “Đây là bí mật.”

Nói xong anh lại quay sang nhìn cô, “Lần này anh đi có thể là cả đời, em chắc chắn để cho anh đi?”

Anh có ý gì? Muốn cô mở miệng giữ anh lại sao? Trong lòng cô căng thẳng, cô thực sự để anh đi sao? Nhưng anh chính là cha ruột của cục cưng trong bụng cô mà. Hay là thôi đi, trong lòng cô và anh đều không có bóng dáng của đối phương, mãi mãi cũng không có khả năng.

“Chỉ cần là nơi an toàn, anh cứ đi đi.” Cô quay mặt qua chỗ khác, giọng nói có chút cứng ngắc.

Anh khẽ gật đầu, khó khăn chống người ngồi dậy. Trong nháy mắt, trên vết thương lại truyền đến một trận đau nhức nhưng vẫn không thể che giấu được bi thương trong lòng. Anh thừa nhận, mình yêu cô cũng bị cô tổn thương rồi.

A Kim đỡ anh xuống giường. Thấy anh đứng không vững, cô liền lập tức tiến lên giúp đỡ không ngờ lại bị anh ngăn cản. Anh chậm rãi ổn định thân thể, nhìn cô nói: “Tuy rằng em đã mang đến phiền phức lớn cho anh nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng là vì anh mà thôi. Em yên tâm, anh sẽ thay em giải quyết tất cả. Không cần lo lắng sẽ bị cảnh sát mang đi hoặc là bỏ tù.”

“Cảm ơn. Chỉ là bây giờ anh đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, tốt nhất không nên giúp em.”

“Em chỉ mong được sống thanh thản, hơn nữa, cũng không thể để cục cưng bé nhỏ của em theo anh chịu khổ được.”

Phong Tùy đi rồi, nhìn theo bóng dáng chiếc xe của anh rời khỏi sân nhỏ nhà họ Dương, trong lòng cô đau đớn đến vô cùng. Lần từ biệt này thực sự là suốt đời sao? Tuy không có duyên với anh, nhưng cô vẫn có tình cảm. Dù sao anh cũng đã từng đối xử dịu dàng với cô.

Chỉ là, anh bỏ được cô, lẽ nào cũng muốn bỏ luôn đứa bé này ư? Không phải gần đây anh rất quan tâm đến nó sao?

“Cố Duyên, cậu quá ngu ngốc. Người đàn ông tốt như vậy mà lại không cần.” Thấy Phong Tùy rời đi, Dương Xinh Xinh cảm thấy sốt ruột thay cô.

Nhưng cô chỉ bất đắc dĩ thở dài, một lời khó nói hết nỗi lòng. Thế giới tình cảm của cô làm sao người ngoài như cô ấy có thể hiểu được chứ.

Thấy cô không nói câu nào, cô ấy lại tiếp tục mắng cô, “Cậu thích Phong Thanh thì sao chứ? Ngày kia anh ta sẽ kết hôn với người phụ nữ khác rồi. Lẽ nào ngoài anh ta ra, cả đời này cậu sẽ không yêu ai khác nữa sao? Cũng không lấy chồng ư? Cậu mau tỉnh lại đi”

“Xinh Xinh, đừng nói nữa được không?” Những thứ này cô đều nghe nhiều rồi, thậm chí đã chán ngán rồi.

Cô dùng trọn thời gian ba năm cũng không thể quên đi anh ấy, lẽ nào lúc này nói quên liền quên được sao? Mặc dù anh ấy sắp kết hôn rồi, đời này cũng sẽ không cưới cô, nhưng ai có thể quyết định được hướng đi của tình cảm chứ?

“Cậu có thể không nghe, nhưng tớ nhất định phải nói.” Dương Xinh Xinh đi vòng tới trước mặt cô, càng gào to hơn, “Dù thế nào anh ấy cũng là cha ruột của đứa bé trong bụng cậu, coi như cậu vì nó mà gả cho anh ấy có sao đâu? Mà cậu đối với Phong Thanh, nói dễ nghe một chút thì là chung tình, còn khó nghe hơn chính là da mặt dày. Người ta và Tô Điền đến bên nhau rồi, cậu như thế có khác gì mấy kẻ thứ ba chuyên phá hoại gia đình người khác đâu? Cậu làm vậy có xứng với Phong Thanh, Tô Điền, Phong Tùy không chứ?”

“Xinh Xinh, nói thật với cậu.” Cô hít vào một hơi thật sâu, thản nhiên nói: “Người Phong Tùy yêu không phải là tớ, cũng không phải đám người đẹp có thể chất thành đống của anh ta. Mà là cô gái đã từng cùng anh ta hiểu nhau, yêu thương lẫn nhau.”

“Là ai?” Cô ấy sợ run, hỏi theo bản năng.

“Tớ không biết, cũng chưa từng hỏi anh ta. Nhưng cô ấy thực sự tồn tại.”

Nếu như lúc trước cô vẫn nghi ngờ Dao Trụ không có lòng tốt, cố ý bịa đặt câu chuyện để lừa cô, nhưng sau khi nói chuyện với anh sáng nay, cô đã hoàn toàn tin tưởng. Lúc cô nhắc đến người phụ nữ kia, anh lại không hề phủ nhận.

Nếu như không có một người như vậy tồn tại, có lẽ cô sẽ thử yêu anh, nhưng anh vẫn cứ là người không quên chuyện cũ. Cô có thể không yêu cả đời, nhưng lại không cách nào sống chung với người đàn ông trong lòng luôn nhớ nhung về người phụ nữ khác.

Thậm chí cô tình nguyện ở bên Ngự Tứ. Tuy anh ngốc ngếch, hơn nữa còn cưới qua năm người vợ, nhưng thế giới tình cảm của anh lại vô cùng thuần khiết.

“Chị cũng nghĩ một người đàn ông đẹp trai, nhiều tiền giống anh không thể nào chung tình với Duyên Duyên được.” Dương Sương Sương đi tới, vỗ nhẹ vai cô an ủi: “Cậu đừng nghe Xinh Xinh nói lung tung. Nó đã sớm bị Phong Tùy mê hoặc rồi.”

“Nếu như anh ta muốn tớ thì tốt rồi. Tớ cũng không quan tâm chuyện anh ta có bao nhiêu phụ nữ đâu, ai!” Dương Xinh Xinh than vãn thở dài.

Đây chính là điểm khác biệt giữa nhưng cô gái, mục đích cùng suy nghĩ cũng không giống nhau. Cố Duyên nghĩ thầm.

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần Chương 17: Anh Mãi Mãi Sẽ Không Nói Cho Em Biết, Anh Yêu Em Đến Nhường Nào,

Em không cần phải quên anh ấy, cũng giống như việc anh tuyệt đối sẽ không nói cho em biết anh yêu em đến nhường nào.

1.

Vụ án về Lâm Quốc Đống, người sáng lập khách sạn Tinh Hoa nhảy lầu tự tử,làm thành phố K được một phen sục sôi. Những khách mời có mặt đều bị đưa về đồn cảnh sát để thẩm vấn, Long Vịnh Thanh, Quan Vi Trần, còn có cảTriệu Ngôn Từ đương nhiên cũng không ngoại lệ. Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện ra mối ân oán giữa họ và Lâm Quốc Đống, lật lại hồsơ bản án cũ của Triệu Ngôn Thuyết mấy năm về trước, một giai đoạn nghingờ cái chết của Lâm Quốc Đống là do bị mưu sát, nhưng tất cả nhữngkhách mời có mặt đều có thể làm chứng, khi Lâm Quốc Đống nhảy lầu, không có ai ở bên cạnh ông. Cho dù Long Vịnh Thanh là người đứng gần ôngnhất, lúc đó cũng phải cách ông ít nhất hai mét, căn bản không có khảnăng đẩy Lâm Quốc Đống xuống lầu. Là một bác sĩ tâm lý, Quan Vi Trầncung cấp hồ sơ bệnh án của Lâm Quốc Đống, chứng minh ông bị trầm cảmnặng, có khuynh hướng tự tử, hơn nữa cũng đã nhiều lần xảy ra hành vimuốn tự sát. Cảnh sát lại liên hệ với những bác sĩ tâm thần trước đâycủa Lâm Quốc Đống và cả những trung tâm chẩn đoán tâm lý mà ông từng đến khám, những lời làm chứng của các vị bác sĩ khác đã chứng minh chonhững lời nói của Quan Vi Trần, cuối cùng, vụ án nhảy lầu ồn ào đó đãđược cảnh sát kết luận là tự tử, tuyên bố chấm dứt điều tra vụ án.

Tất cả mọi người đều được thả về, khách sạn Tinh Hoa thay ông chủ mới, tiếp tục khai trương, con người vốn hay quên, e rằng không bao lâu nữa, chắc chắn không có người nào nhắc đến vụ án tự tử kỳ lạ này nữa.

Chỉcó Long Vịnh Thanh là nhớ mãi không quên, có nhiều chi tiết cô thực sựkhông hiểu lắm, ví dụ như, Quan Vi Trần rốt cuộc vì sao lại điều trị tâm lý cho Lâm Quốc Đống, còn cái ngày mà Lâm Quốc Đống nhảy lầu chính làngày khai trương của khách sạn, gia đình nhà họ Lâm và gia đình nhà họTriệu từ xưa đến nay đã như chó với mèo, tuyệt đối sẽ không mời TriệuNgôn Từ đến dự, Triệu Ngôn Từ tại sao lại tự nhiên chạy đến đó? Cô nhớrằng, khi Ngôn Từ vừa nhìn thấy cô, đã hỏi ngay Vi Trần: “Cậu gọi anhđến làm gì? Cái gì mà bảo cô ấy xảy ra chuyện, không phải cô ấy đứng sờsờ ra đấy ư?” Là Quan Vi Trần gọi anh ấy đến? Vì sao lại như vậy?

Từ đồn cảnh sát đi ra, Long Vịnh Thanh đã từng hỏi Triệu Ngôn Từ, TriệuNgôn Từ mặc dù vẫn không thèm để ý đến cô, nhưng mà cuối cùng cũng quẳng lại cho cô một câu, “Là Quan Quan đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi, bảocô xảy ra chuyện, tôi mới chạy đến đó. Cô đừng hiểu lầm, không phải tôilo lắng cho cô, mà là muốn xem rốt cuộc cô bị gì, đến đó mới phát hiệnra cô chẳng bị làm sao. Có điều, mà thôi, được tận mắt chứng kiến lãogià Lâm Quốc Đống khốn nạn kia nhảy lầu, mất công cũng đáng.”

“Ngôn Từ, em vẫn luôn nợ anh một lời xin lỗi, bây giờ cuối cùng em mới có thể lấy lại cân bằng để nói ra câu này. Xin lỗi, anh Ngôn Từ, em đã phảnbội lại lời thề ngày nhỏ của chúng ta.” Long Vịnh Thanh đứng ở phía sauTriệu Ngôn Từ, nhìn thấy anh mở cửa xe, đột nhiên hét lên với anh mộtcâu như vậy.

Động tác lên xe của Triệu Ngôn Từ ngừng lại mộtchút, trên khuôn mặt tinh tế đó hiện lên cảm xúc phức tạp, cuối cùnglạnh nhạt cười một tiếng, quay đầu nhìn cô, “Bây giờ nói những lời nàycòn có ích gì? Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.”

“Em biết.” Long Vịnh Thanh gật đầu, nhưng mà cũng nở một nụ cười, “Cả đời này, anh ghét nhất là bị người khác phản bội.”

“Biết thì tốt. Sau này kết bạn, tôi sẽ để ý một chút, sẽ không bao giờ gặpphải người như cô nữa.” Triệu Ngôn Từ lạnh lùng nhìn cô, lên xe rời đi.

Ngày chủ nhật, Long Vịnh Thanh trốn tránh ánh mắt của gia định nhà họ Triệu, âm thầm đi đến trước mộ của Triệu Ngôn Thuyết, vừa khéo gặp Quan ViTrần ở đó, Quan Vi Trần ôm một bó hoa cúc trắng, nhìn cô cười, sau đócúi người xuống, đặt bó hoa lên trước một, sờ vào dòng chữ khắc trên mộ, nói với cô: “Loài hoa mà anh Ngôn Thuyết thích nhất hính là hoa cúctrắng. Ngày còn nhỏ, em đã từng nghe anh ấy kể một câu chuyện về cácloài hoa cỏ. Anh nói, so với các loài hoa rực rỡ như hoa hồng, hoa mẫuđơn, thì anh ấy thích hoa cúc trắng hơn, bởi vì loài hoa cúc trắng nàythích sự ấm áp, thích môi trường có ánh nắng chan hòa rực rỡ, thấp bénhưng rất mạnh mẽ, chịu được lạnh, cũng chịu được bóng râm, thích hợpsinh sống trên loại đất màu mỡ, tơi xốp, thoát nước tốt, cây nở hoa rấtnhanh, thời gian hoa nở cũng được rất lâu, trồng thành từng vùng sẽ rấtbắt mắt, anh ấy nói, những đặc tính này đều rất giống em. Nhưng mà,đương nhiên anh cũng không nói với anh ấy, thực ra hoa cúc trắng cũngchính là loài hoa mà anh yêu thích nhất.”

Long Vịnh Thanh ôm mộtbó hoa cúc vàng, đứng bên cạnh không nói tiếng nào, đợi đến khi anh nóixong mới tự cười nhạo mình, “Hóa ra là như vậy, em quả nhiên ngốc đếnnỗi chẳng hề phát giác.”

Từ trong nghĩa trang đi ra, Long VịnhThanh quay về công ty tăng ca, Quan Vi Trần quay trở về căn hộ của mình, họ đi hai hướng khác nhau, đi được vài bước, Long Vịnh Thanh đột nhiêngọi anh lại.

“Quan Quan, ngày anh tiếp nhận bệnh nhân Lâm QuốcĐống, là anh đã đoán ra kết cục của ngày hôm nay phải không? Ngay từ lúc đó anh đã đoán trước được rằng ông ta sẽ tự sát, mới chịu khám bệnh cho ông ta, phải không?”

Quan Vi Trần dừng hẳn bước chân lại, trênkhuôn mặt hiện lên nét u sầu, vẫn đứng quay lưng với Long Vịnh Thanh,nhưng khi quay đầu lại đã kịp đổi thành một nụ cười ấm áp, “Làm sao cóthể như vậy được? Vịnh Thanh, anh có phải thần tiên đâu.”

“Ngàyhôm đó, anh cố ý gọi Triệu Ngôn Từ đến tầng mười tám của khách sạn TinhHoa, là bởi vì anh đã nắm chắc trong tay, tinh thần của Lâm Quốc Đống đã rất hoảng loạn, trong khoảng thời gian này, anh hoàn toàn không hề điều trị cho ông ta, anh gặp ông ta, chẳng qua để muốn nắm rõ hơn về tìnhtrạng tâm lý của ông ta, anh biết rõ rằng, ông ta đã hoàn toàn không thể chịu đựng thêm bất kỳ cơn kích động nào nữa, mới cố ý để em vào giờphút đó đi tìm gặp ông ta, kích thích ông ta hồi tưởng lại tình cảnh khi kéo Triệu Ngôn Thuyết xuống vách núi, hơn nữa, còn để ông ta nhìn thấykhuôn mặt của Triệu Ngôn Từ, khuôn mặt giống như đúc với Triệu NgônThuyết, cho nên ông ấy như phát điên lên mới nhảy xuống tự sát.” Họ đứng cách nhau vài mét, giọng nói của Long Vịnh Thanh không to lắm, nhưng mà mỗi một từ nói ra đều rất khó khăn, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt có thể rớt xuống bất kì lúc nào, “Quan Quan, anh ngăn cản em, ngăn cản anh NgônTừ, nhưng tại sao lại đi gánh cái tội đồ nặng nề này lên người mìnhvậy?”

Quan Vi Trần nhìn cô, một cơn gió thổi đến, thổi tung lênmái tóc màu hạt dẻ mềm mại của anh, cười nói, “Vịnh Thanh, em nói nhưvậy, sẽ hại anh mất đi công việc này đó. Anh là một bác sĩ tâm lý rấtxuất sắc, anh sẽ chịu trách nhiệm với mỗi bệnh nhân của mình, chỉ cóđiều, với mỗi bệnh nhân, anh sẽ dùng một cách điều trị riêng, anh vẫnluôn điều trị cho ông ấy đấy chứ.”

“Quan Quan…” Cô gọi tên anhlần cuối cùng, nước mắt cũng theo đó mà rớt xuống, “Em sẽ không bao giờquên anh ấy, cả đời này sẽ không bao giờ quên.”

“Ờ.” Anh gật đầu, “Anh hiểu, trước đây anh luôn cho rằng, chỉ cần em quên hết quá khứ mới có thể sống tốt hơn một chút, bây giờ nghĩ lại, có lẽ cũng không cầnphải như vậy, em không cần phải quên anh ấy, cũng như anh tuyệt đối sẽkhông nói với em rằng anh yêu em nhiều đến nhường nào.”

2.

Đó là lần nói chuyện cuối cùng của hai người. Sau đó, Long Vịnh Thanh bậnrộn với bản thiết kế của địa điểm trồng hoa và cây cảnh, bản thiết kếsau khi đã giao nộp xong, bộ phận thiết kế sân vườn được rảnh rỗi mộtthời gian, sau đó phải bắt tay vào làm các công việc khác, Long VịnhThanh và Lý Tịch hàng ngày đều phải tiếp xúc với đủ loại khách hàng kìcục, cho nên cô cũng ít khi quay về thôn Long Sơn xem như thế nào. Mãicho đến cuối năm, khi gia đình nhà họ Long và những gia đình khác ởtrong thôn cùng chuyển vào ở trong những căn nhà mới, cô mới quay về một lần, cô cùng ba Long và mẹ Long mua rất nhiều pháo, đốt liền cả tiếngđồng hồ ở cổng của khu nhà ở mới này.

Sau khi ăn tối xong, VịnhLục gọi riêng cô đi ra ngoài, dẫn cô đến bên bờ tường sắp thi công xongcủa cơ sở gieo trồng hoa cỏ kia, chỉ vào bên trong, nói với cô, “Cây đóvẫn còn ở kia, không xê dịch đi một tấc nào. Khi tháo dỡ nhà cửa, cậu ta có đặc biệt dặn dò công nhân, hình như vì cái đó mà phải chỉnh sửa rấtnhiều so với bản thiết kết gốc. Em vốn không muốn nhiều chuyện, nhưngchị cứ căng thẳng với chuyện gốc cây như thế, cho nên em nghĩ phải nóivới chị một chút.”

Long Vịnh Thanh biết, cậu ta mà Vịnh Lục vừanhắc đến chính là Quan Vi Trần, nhưng mà cô hoàn toàn không ngờ đượcrằng, Quan Vi Trần đã vì cô mà giữ lại gốc cây ngân hạnh đó, cô ngẩngđầu nhìn vào bên trong bờ tường đó, nhưng bờ tường cao quá, cuối cùngvẫn chẳng nhìn thấy gì cả. Mặc dù như vậy, cô cũng đã cảm thấy rất hàilòng, cúi đầu xuống cười với Vịnh Lục, “Cảm ơn em, Vịnh Lục.”

“Ừ.” Long Vịnh Thanh gật đầu, “Chị sẽkhông bao giờ ủ rũ mặt mày nữa đâu, bởi vì chị đã biết được, con đườngtrước mắt sẽ phải đi như thế nào rồi.”

“Em sẽ không bỏ qua anhNgôn Từ đâu, hy vọng từ nay về sau chị đừng quấy rối anh ấy nữa.” VịnhLục quẳng lại một câu cuối cùng, quay người đi về nhà.

Long Vịnh Thanh nhìn vào bóng lưng của cô, mỉm cười nói: “Chị sẽ chúc phúc cho hai em.”

3.

Khi tất cả những thiết kế cơ bản của địa điểm trồng hoa và cây cảnh hoànthành, Long Vịnh Thanh có gặp Quan Vi Trần một lần cuối cùng, là trongbuổi tiệc chúc mừng sự thành công của lứa hoa cỏ đầu tiên ở địa điểmtrồng hoa và cây cảnh được trồng thành công, Long Vịnh Thanh đứng từ xanhìn thấy Quan Vi Trần, họ đứng cách xa nhau mấy bàn tiệc, nâng ly lên,mỉm cười, sau đó đi theo dòng người, mỗi người đi về một hướng.

Sau đó Quan Vi Trần quay lại thành phố S, tiếp tục với phòng khám của mình, cần mẫn làm một bác sĩ tâm lý. Long Vịnh Thanh ngẫu nhiên nghe được một vài tin tức của anh qua những câu chuyện kể của mẹ Long, cũng có đượcsố điện thoại mới của anh nhưng cô chưa từng gọi một lần nào, Quan ViTrần cũng vậy, chưa gọi cho cô lấy một lần.

Mùa xuân này trôi qua rất vui vẻ và dễ chịu, Long Vịnh Thanh đôi lúc cũng cùng Lý Tịch đitheo sếp Hồ đến địa điểm trồng hoa và cây cảnh thị sát tình hình. Từngvạt hoa cỏ mênh mông đang đâm chổi nảy lộc ở đó, làm lòng Long VịnhThanh cảm thấy hứng khởi, đến không khí cũng tỏa ra hương thơm, mỗi lầncô đến đây, là một lần cô tin tưởng rằng, thôn Long Sơn không bị phánát, mà tạm thời chỉ bị bó buộc lại trong cái kén, nó đang từng bước,từng bước phá vỡ cái kén của mình để tái sinh, biến thành con bướm xinhđẹp nhất.”

4.

Một ngày nào đó của tháng năm, Long VịnhThanh đang ở văn phòng loay hoay với các bản thiết kế, điện thoại ở bàncô đột nhiên đổ chuông, vừa nhấc điện thoại lên liền nghe các cô gái ởtrung tâm chăm sóc hoa ở địa điểm trồng hoa và cây đồng thanh hét vàotrong điện thoai, “Chị Vịnh Thanh, chị đến địa điểm trồng hoa và câycảnh nhanh lên, sự kiện lớn, một sự kiến lớn cực kỳ chấn động.”

“Việc gì mà chấn động dữ vậy?”

Long Vịnh Thanh cảm thấy kỳ lạ, lúc này điện thoại trên bàn của Lý Tịch cũng đổ chuông, Lý Tịch nghe xong điện thoại, quẳng luôn bản vẽ, đẩy ghế ra, không thèm xin phép, kéo Long Vịnh Thanh chạy luôn.

Lý Tịch đưaLong Vịnh Thanh đến địa điểm trồng hoa và cây cảnh, xe chạy như bay suốt cả đường đi, từ đằng xa đã nhìn thấy mấy cô gái ở trung tâm chăm sóchoa đang vẫy tay với họ. Không đợi họ xuống xe, liền vây quanh lấy họchí chóe ầm ĩ cả lên, “Chị Lý Tịch, chị Vịnh Thanh, choáng ngợp, thực sự choáng ngợp, hoặc có thể nói là kỳ tích của tình yêu, mau đến đây vớichúng em, đặc biệt là chị Vịnh Thanh, chị phải chuẩn bị tâm lý cho thậtkỹ đấy.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Mọi người trồng ra được vàngrồi hả?” Long Vịnh Thanh bị họ làm cho rối tinh lên, càng lúc càng khóhiểu, đành phải đi theo họ.

Địa điểm trồng hoa và cây cảnh chiếmdiện tích rất lớn, vừa vào trong cổng chính là cảnh quan với đủ loại cây được thiết kế đặc sắc, đi tiếp vào trong nữa là cánh đồng hoa oảihương. Vào thời điểm này, mới là tháng năm, hoa oải hương vừa mới nhúnhững chuỗi nụ hoa màu tím nhạt, chưa nở bung ra, đi tiếp vào trong nữa, lần lượt là cánh đồng hoa mẫu đơn, hoa ly, hồ hoa súng của vùng ônđới…

Phía trong cùng là một vùng đất trống trồng toàn hoa cúctrắng, mùa này đang là mùa của hoa cúc trắng. Một rừng hoa trắng đongđưa theo gió, cảnh tượng đẹp mê hồn đó làm người ta quên cả hít thở,bước đến gần hơn chút nữa còn có thể thấy được thấp thoáng giữa vườn hoa cúc trắng đó xen lẫn những bông hoa màu vàng, hình như là hoa cúc vàng. Chỉ có điều rất kỳ lạ là, hai loại hoa có màu sắc khác nhau này hìnhnhư đều phải trồng riêng ra, cho dù có trồng chung thì cũng không khôngthể nào trồng một cách lộn xộn, trong vạt hoa trắng trồng chen vào hoavàng được. Đi đến gần hơn nữa, đổi một vị trí khác, những bông hoa màuvàng đó hình như tạo thành một dòng chữ gì đó, Lý Tịch sốt ruột chạy lên đằng trước, nhìn thấy dòng chữ đó trước cô, trước hết là thở hắt ra một luồng hơi lạnh, ngay sau đó liền hưng phấn vẫy tay với cô, “Vịnh Thanh, mau đến đây, mau lên.”

Cô bắt đầu chạy, nhịp tim cũng vô cớ đậpnhanh hơn. Càng đến gần rừng hoa đó, hàng chữ được trồng bằng hoa cũngngày càng rõ hơn, cuối cùng cô cũng đã nhìn thấy rất rõ ràng, ba chữ,mặc dù có một số bông vẫn còn chưa nở, chưa hề hoàn mỹ, nhưng nó vẫn cứđập vào đáy mắt cô rất rõ ràng: Yêu suốt đời[1].

[1] Yêu suốt đời: âm Hán Việt của câu này là “Ái vĩnh sinh”, lợi dụng sựđồng âm khác nghĩa trong tiếng Hán, “vĩnh sinh” đồng âm với “VịnhThanh”, cho nên mọi người đều hiểu câu này là “Yêu Vịnh Thanh”, vừa cónghĩa yêu Vịnh Thanh, vừa có nghĩa yêu suốt đời.

Yêu Vịnh Thanh!

“Tổ trưởng Quan trồng cả đấy.”

“Đúng rồi, đúng rồi, cả một biển hoa cúc trắng rộng lớn như thế này đều domột mình Quan tổ trưởng trồng đấy, bọn em định giúp đỡ, nhưng anh ấy nói không cần giúp.”

“Hóa ra là có âm mưu.”

“Đúng vậy, đúngvậy, khi hoa mới bắt đầu nở, bọn em nhìn thấy rất kỳ lạ, cho rằng anh ấy không biết trồng, trồng nhầm hai loại này với nhau, đợi cho đến khi nởhết làm cho bọn em đều hết cả hồn…”

Các cô gái ở trung tâm chăm sóc hoa lại bắt đầu xì xầm bàn tán.

“Kiểu này cũng quá ư lãng mạn.” Lý Tịch giơ tay che miệng, vừa cười, vừa thôbạo húc vào vai của Long Vịnh Thanh, “Ghen tỵ với cậu chết đi được.”

Long Vịnh Thanh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng ngắm rừng hoa đó, nở một nụcười. Cô còn nhớ anh từng nói với cô, anh tuyệt đối sẽ không nói cho embiết, anh yêu em đến nhường nào. Anh không nói với cô, nhưng lại gieohết tình yêu vào trong mảnh đất này, đợi chúng hấp thu đủ dưỡng chất,lớn dần lên từng chút một, cuối cùng nở ra những bông hoa đẹp đẽ nhất.

Nước mắt từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mảnh đất dưới chân, Long Vịnh Thanhgiơ tay ôm lấy mặt đột nhiên bật khóc to lên. Lý Tịch nhảy qua ôm lấyvai cô hỏi: “Cậu sẽ đi tìm anh ấy chứ? Thành phố S cách đây cũng khôngxa lắm.”

“Không biết nữa…” Long Vịnh Thanh vừa khóc vừa nức nởtrả lời, “Trước lúc đó, tớ cần phải cố gắng hơn nữa đã, tớ phải sống tốt hơn một chút nữa mới được.”

“Vì sao?” Lý Tịch cảm thấy kỳ cục.

Long Vịnh Thanh ôm lấy mặt, từng cơn gió ấm áp thổi qua trước mặt, cô hítvào một hơi thật sâu, cố gắng nở ra một nụ cười, nhưng mà cuối cùng vẫnkhông cười được, nước mắt lại tí tách chảy ra.

“Bởi vì, thật sự là tớ đã không còn đường lùi nào nữa rồi.”

HẾT

Làm Sao Biết Được Anh Yêu Em

Phụ nữ hỏi đàn ông: “Làm sao biết được anh yêu em? Làm sao biết được anh tốt với em?”

Đàn ông trả lời: “Khi gặp chuyện em khắc biết anh tốt với em”.

Cái gì? Phải đợi đến khi xảy ra chuyện mới biết được anh tốt với em à?

Vậy lúc bình thường thì sao? Mấy thứ kiểu như phim Titanic mấy khi xảy ra với chúng ta cơ chứ? Mà có được bao nhiêu cặp nam nữ phải trải qua những lúc sống chết?

***

Có lẽ phụ nữ cả cuộc đời cũng khôngcó cơ hội biết được đàn ông yêu họ cỡ nào. Đàn ông cho dù có yêu người phụ nữ của họ biết bao nhiêu nhưng ví dụ cả đời cô ấy đều rất bình an thì anh ta cũng nào có cơ hội mà thể hiện.

Mỗi lần nghe đàn ông nói câu “Khi gặp chuyện em khắc biết anh tốt với em” tôi thấy rất tiếc. Tại sao lại phải đợi đến khi gặp chuyện. Đàn ông quan sát một người phụ nữ xem họ có thể đồng cam cộng khổ cùng mình không cũng đâu phải đến khi bản thân có khó khăn mới biết.

Đợi đến khi có chuyện thì đã quá muộn màng. Bình thường thì đàn ông cũng nên tốt với người phụ nữ của mình, để cô cảm thấy được anh rất yêu cô ấy, để cô thấy hạnh phúc. Mà cũng đừng nói gì đến tương lai vì nếu hiện tại đã không tốt thì tương lai có tốt cách mấy cũng chẳng được gì. Có thể cả đời này anh cũng không có cơ hội lấy thân mình che chắn chiếc xe hơi đang lao tới em. Có thể cả đời này anh cũng không có dịp dùng đến món tiền tích cóp nhiều năm để chuộc em ra khỏi tay bọn thổ phỉ. Mà em cũng không hy vọng gì mình gặp phải hoàn cảnh bất hạnh mà anh lại không chịu bỏ rơi em.

(Trích “Tuyển tập tản văn hay” – Trương Tiểu Nhàn)

Làm Sao Em Biết Anh Lừa Dối Em?

Anh à, vậy mà đã gần 5 năm ngày chúng mình yêu nhau. Năm năm qua em luôn cám ơn thượng đế vì đã cho em được có anh, đã đưa anh đến bên em mỗi khi em cần có sự chở che. Anh là niềm kiêu hãnh lớn nhất trong cuộc đời em nhưng hôm nay em phải đau đớn nhận ra rằng anh đã và đang lừa dối em.

Em biết trước em anh từng có nhiều mối tình nhưng khi gặp và quen anh, sự quan tâm và chở che của anh đã cho em tin rằng em là hạnh phúc cuối cùng của anh. Vâng, em đã tin như thế anh ạ ! Nhiều lần thấy anh nhắn tin hay gọi điện cho người yêu cũ em chỉ cho rằng đó là tình bạn sau tình yêu nhưng anh hãy hỏi tất cả những người con gái đang yêu xem có ai chấp nhận được việc người yêu mình vẫn liên lạc với người yêu cũ.

Em nuốt nước mắt vào tim cho qua bởi vì em không muốn mất anh, làm sao anh biết rằng lòng em đang rất đau. Em thừa nhận rằng em không xinh bằng người ta, không nhí nhảnh như người ta nhưng dù em có thua kém người ta như thế nào chăng nữa thì anh cũng đã lựa chọn em cơ mà. Nếu anh và người ta không có gì thì tại sao anh phải giấu em?

Anh à, không phải là em muốn chất vấn anh đâu nhưng mong anh hãy nghĩ đến tình yêu của chúng ta. Năm năm đâu phải là một khoảng thời gian ngắn để anh phũ phàng lừa dối em. Em từng nhớ có lần em đã nói với anh rằng nếu anh gặp và yêu người con gái khác hãy nói với em chúng ta sẽ chia tay nhưng vẫn sẽ là bạn bởi em muốn giữ trong tim mình những kỉ niệm đẹp về anh. Nhưng sao anh không nói bằng lời mà lại dùng hành động để thể hiện điều đó? Từ bao giờ những tin nhắn của em không làm anh hạnh phúc nữa? Từ bao giờ mỗi lần em gọi điện lại làm anh khó chịu đến thế? Anh từng nói em là cục vàng của anh cơ mà !

Anh biết không đã rất nhiều lần em muốn rời xa anh vì em đã quá mệt mỏi khi phải nghi ngờ và thông cảm cho anh nhưng gia đình anh đã kéo em về bên anh. Bố mẹ và các chị của anh rất quý em, đó là điều mà rất nhiều người con gái khi yêu mong ước và may mắn đó đã thuộc về em. Vì họ em có thể tha thứ cho bất cứ sai lầm nào của anh vì em biết khi lấy anh em sẽ được sống trong tình thương yêu của gia đình nhà chồng. Nhưng giờ đây tình thương ấy còn nghĩa lý gì đâu khi anh không còn yêu em nữa. Lời hứa sẽ cưới em của anh chắc không bao giờ thành hiện thực. Em chỉ tiếc rằng chưa được sống cuộc sống vợ chồng với anh dù chỉ một ngày, tiếc rằng chưa một lần được gọi hai bác là bố mẹ chồng, tiếc rằng chưa một ngày được sống trong gia đình mà em hết mực yêu thương.

Chính anh đã phá tan giấc mơ tươi đẹp đó của em. Anh à, em không biết anh có đọc được những lời này không nhưng khi viết ra rồi em cũng thấy lòng được nhẹ nhàng hơn. Rồi đây khi không có em bên cạnh anh nữa anh sẽ nhận ra em yêu anh biết nhường nào, nhưng lúc ấy anh sẽ chẳng còn em đâu anh. Hãy xa nhau một thời gian và hãy yêu thêm một người nữa để biết rằng anh cần có em !

Phạm Hoài Thương