Top 9 # Làm Sao Để Tôi Có Thể Quên Anh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Kichcauhocvan.net

Làm Sao Để Tôi Có Thể Quên Cô Ấy?

Ngày 26 tháng 11 tôi đã với cô ấy rằng tôi vẫn sẽ là bạn của cô ấy, khi cô ấy làm bạn gái của người khác. Tôi không muốn cứ cạnh tranh mãi để cô ấy phải suy nghĩ và vì tôi biết cô ấy đã hết yêu tôi rồi nên dù có níu kéo thì chỉ làm cả hai mệt mỏi. Cô ấy đã khóc vì biết tôi nói dối cô ấy nhưng tất cả đã muộn vì cô ấy đã đồng ý với người đó. Lòng tôi cũng đau như cắt, vì tôi không thể quên được hình bóng của cô ấy dù có khóc cả ngày cũng không thể nào nguôi được. Do lỗi của tôi đã không quan tâm cô ấy khi cô ấy gặp tai nạn mà còn nạt cô ấy làm hỏng điện thoại của mình. Nhưng nếu lúc trước cô ấy không bỏ lơ tôi thì tôi cũng không tức giận để rồi la mắng cô ấy.

Ai cũng có phần lỗi của mình bây giờ tôi có sửa sai cũng đã quá muộn. Trong thời gian tôi không gọi cho cô ấy, đã có người giúp cô ấy vui lên và từ đó tôi bắt đầu mất cô ấy và đã mất thật rồi. Tôi chỉ muốn ngủ để quên đi nhưng khi tỉnh giấc thì nó lại tự hiện về, tự nhiên nhớ và lại khóc. Khi cô ấy nhắn tin cho tôi, tôi tự nhủ rằng đừng trả lời lại để cô ấy có thể quên tôi mà hạnh phúc với người khác nhưng rồi tôi cũng đã trả lời những tin nhắn đó và nó khiến tôi lại càng nhớ cô ấy thêm. Chỉ cần nghĩ đến tình cảm của cô ấy dành cho người khác là tôi lại đau, nước mắt bắt đầu chảy. Bạn bè tôi nghĩ cô ấy quen tôi vì vật chất nhưng tôi không tin vì tôi chọn người nào nên yêu.

Tôi để hình của cô ấy làm hình nền, mỗi lần tôi bấm ra là giật hình và lại bắt đầu nhớ. Tấm hình đó là một lần tôi đã chia tay với cô ấy, cô ấy buồn và để khuôn mặt mộc dễ mến, nụ cười nhẹ nhàng làm tôi nhớ những ngày hai chúng tôi có nhau. Vừa buồn vừa vui khi nhìn tấm hình đó, buồn vì bây giờ tôi đã để cô ấy đi, đánh mất cô ấy, vui vì nhớ lại những kỷ niệm lúc trước khi chúng tôi hạnh phúc bên nhau. Bây giờ tôi không thể chú tâm vào một việc gì đó, hình ảnh của cô ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi và tôi không biết làm sao để không nhớ, không khóc. Cứ mỗi lần khóc là ngực tôi lại tức, đau.

Cô ấy không muốn tôi đổi số điện thoại, không muốn tôi xem cô ấy như người lạ, hẹn tôi đi xem phim và đi chơi với cô ấy vào Noel này nhưng làm sao tôi có thể đi khi tôi biết cô ấy đã yêu người khác. Chỉ cần nhìn những bức ảnh của cô ấy là tôi chịu không nổi rồi. Tôi có nên chờ đợi cô ấy hay không, vì những lời nói hành động của cô thấy tôi cảm thấy rằng cô ấy còn yêu tôi mặc dù là chút ít. Tôi quá mệt mỏi khi nghĩ đến nhưng nó cứ tự ùa về và tôi không thể nào ngăn nó và nước mắt, tôi chỉ muốn chết quách đi để không còn nhớ thương nữa, nhưng bạn tôi nói thân thể là do ba mẹ cho không được làm tổn hại nên cái cách tốt nhất là quên. Nhưng để quên cô ấy cũng không làm được.

Làm Sao Có Thể Quên Được Anh ?????

Những kỷ niệm và vòng tay ấm áp của anh cứ bủa vây lấy em, càng làm em cô đơn và lẻ loi biết bao nhiêu, em như cô bé lạc giữa dòng đời hối hả loay hoay không biết tìm lối nào cho mình đi khi không có anh bên cạnh. Những dòng tin nhắn yêu thương của anh giờ không còn dành cho em nữa, anh sẽ dành nó cho người khác. Nói là em không trách anh cũng không đúng, em trách anh không giữ lời hứa, trách anh sao quá yếu đuối và nhu nhược. Anh nói anh yêu em rất nhiều nhưng lại bao lần nói chia tay, yêu anh nhưng sức chịu đựng của em cũng có giới hạn, không thể hết lần này đến lần khác anh dằn vặt em như thế được. Mỗi khi anh như thế em đau khổ nhiều lắm anh có biết không? Nhưng anh không hiểu điều đó, nếu hiểu anh sẽ không làm như thế với em. Em biết anh đứng giữa gia đình và tình yêu rất khó khăn. Em đã cố gắng tin ở anh một điều gì đó nhưng dần dần niềm tin đó cũng bị anh phá vỡ. Em chọn cách giải thoát cho anh, cho em và cho cả hai chúng ta nhưng sao em vẫn không thoát được cái tình yêu bấy lâu em gìn giữ vun đắp để rồi tan biến như bong bóng mưa. Anh giờ đã có người khác bên cạnh. Còn em, sao em không thể quên anh? Không thể tiếp nhận tình cảm của bất cứ người nào khác ngoài anh, em thấy chính mình không hiểu nổi mình. Càng cố quên anh thì em lại càng nhớ anh nhiều hơn, nhớ nhiều, rất nhiều…

Em không thể quên câu nói của anh “Với anh gia đình là một nửa, sự nghiệp là một góc, còn em chiếm một góc”, em không tham lam tất cả trái tim anh là em, em bằng lòng và hạnh phúc với một góc trái tim trong anh, vậy mà giờ đây em phải rời xa góc trái tim anh và người khác vào ngự trị. Thế nhưng anh biết không trong trái tim em anh là tất cả, không có anh em thấy trống rỗng vô cùng. Nếu một ngày nào đó gặp lại em anh có còn chào hỏi vô tư như xưa không? Còn em thật lòng em rất muốn gặp anh nhưng em cũng rất sợ gặp anh, em sợ mình không đủ vững vàng đứng trước anh, em sợ mình không ngăn được dòng nước mắt khi gặp anh, em sợ mình yếu đuối trước mặt anh. Em thật ngốc phải không anh? Em luôn là người ích kỷ và em sẽ không đủ vị tha để nói với anh rằng em chúc anh hạnh phúc đâu vì em không đủ can đảm để nghĩ đến những lúc anh ở bên người khác và nói ra lời chúc dành cho anh. Em chỉ mong anh khỏe mạnh và học thật tốt nha anh! Em luôn nhớ anh và yêu anh rất nhiều, dù biết đó là điều không nên!

“Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng vỗ Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố.”

Làm Sao Để Em Có Thể Quên Anh Bây Giờ

Em có gọi điện anh cũng không nghe, nhắn tin cũng không trả lời, nếu có online thì cũng chỉ hỏi được vài câu anh lại bảo anh phải đi họp rồi. Có lẽ em đã làm anh thấy khó chịu, em làm điều gì không đúng nên anh không muốn nói chuyện nữa, em sợ nhất là sự im lặng, thì thời gian gần đây anh dành tặng em muốn quà đó.

Em không biết công việc anh bận đến nhường nào, nhưng có lẽ anh stress là do em, do em hay hỏi những vấn đề quá vớ vẩn khiến anh thấy bực bội. Dù em có làm gì anh cũng thấy phiền toái, có muốn gặp anh cũng là không thể, nhiều lúc em muốn tự ý xuất hiện trước mặt anh để xem dạo này anh thế nào rồi. Nhưng em lại không dám, vì nếu mà em tự ý làm thế sẽ khiến anh rất tức giận. Em biết anh rất yêu em, nhưng em không hiểu, không hiểu tại vì sao anh lại đối xử với em như thế này. Chẳng thà anh cứ nói với em, hãy buông tha anh đi, đừng bám theo làm phiền anh nữa thì có lẽ em sẽ thấy dễ chịu biết nhường nào? Đằng này mỗi khi em đặt ra câu hỏi gì đó, thì chính em lại phải trả lời.

Nếu như anh đã muốn em phải rời xa anh thì em đồng ý anh ạ, em không muốn khi ai đó đã khinh thường mình mà lại cứ bám riết theo. Thời gian em và anh gặp nhau chưa lâu, nhưng em tin tình cảm mà em đã dành cho anh thì rất lớn. Em là một người con gái không hoàn mỹ, cũng không phải là tuyệt sắc giai nhân, học vấn thì thấp kém. Nếu đem ra so sánh thì anh là người có địa vị rất cao trong xã hội, còn em chỉ là một người thấp bé có vị trí thấp nhất trong xã hội.

Em không muốn khóc, nhưng không hiểu sao khi ngồi viết những dòng tin này, nước mắt em lại cứ trào ra. Em chỉ muốn nói rằng, em yêu anh rất nhiều, mặc dù em biết, mãi mãi không bao giờ em có được anh. Em biết được mục này cũng là do anh gửi cho em đọc bài viết của một người bạn của anh. Vì em có gọi điện hay nhắn tin anh cũng sẽ không trả lời em, cho nên em hy vọng, hy vọng một ngày nào đó, anh sẽ tình cờ đọc được và biết được ai là người viết bài viết này.

Chúc cho anh mãi mãi hạnh phúc và thành công hơn nữa trên chặng đường đầy chông gai phía trước. Em không hy vọng trong tương lai em gặp anh, bởi vì như thế sẽ làm anh thấy khó xử. Anh yên tâm đi, sau lần kỉ niệm anh không cho em gặp thì em đã có ý định sẽ không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ở anh nữa. Em không có quyền được đòi hỏi, vì thực ra em biết em chẳng là gì? Có chăng anh không coi thường, không xỉ nhục em là may mắn đối với em lắm rồi.

Anh yên tâm đi, em hứa với anh em sẽ rời xa anh, sẽ không bao giờ nhắn tin cho anh nữa. Nhưng em không thể quên anh được, em không bao giờ hối hận vì đã yêu anh đâu. Em sẽ không quên được những ngày tháng em đưọc ở bên anh.

Làm Sao Em Có Thể Quên

Làm sao em có thể quên được ngày sinh nhật lần thứ 18 của mình, nơi ấy chỉ có … hai người em và anh, trước 18 ngọn nến hồng em đã thổ lộ tình yêu với anh, đã trao cho anh nụ hôn đầu đời ngọt ngào, là tiếng nói ấp ủ cất giấu bao nhiêu năm trong trái tim em. Em đã mong ngóng và vẽ lên quá nhiều, thời khắc em tròn 18 tuổi vô cùng ý nghĩa. Vậy mà… những lời nghe được từ anh như những vết dao cứa vào tim em vậy. Anh nói tình cảm em dành cho anh chỉ là ngộ nhận, chúng ta nên dừng lại, chuyện mình chưa có gì sâu sắc và ” anh chỉ coi em như em gái mà thôi “. Làm sao anh hiểu được cảm giác của em lúc đó thế nào.

Anh có biết từ ngày bé học cấp 1, tuổi thơ em đã đong đầy nước mắt vì sự tủi thân, mặc cảm về ngoại hình xấu xí của bản thân khi mà hàng ngày, chỉ vì nó em từng cảm thấy mình giống như một “quái vật”. Các học sinh trong trường thường trêu trọc và gọi em bằng những cái tên xấu xí khác nhau. Có lẽ không ai hiểu được cảm giác của đứa con gái chưa bao giờ hết sợ người khác đánh giá và cười cợt. Không bạn bè, không ai chơi với em. Anh đã đến với em thật nhẹ nhàng, luôn động viên, quan tâm làm trò để em vui, mang lại cho em những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc. Và em đã ước nếu em trở nên xinh đẹp em sẽ yêu anh. Đến những năm học cấp 3, sự thay đổi của con gá thật kì diệu. Chính nó đã biến điều ước của em thành sự thật. “Nhất dáng, nhì da, thứ ba khuôn mặt”, em đều có biết bao chàng trai theo đuổi nhưng hình bóng anh đã khắc sâu trong trái tim em.

Sau lần ấy có lẽ anh chưa sẵn sàng cho chuyện tình cảm. Em sẽ dùng thời gian để cho anh hiểu, chứng minh cho anh thấy rằng tình yêu em dành cho anh là mãi mãi và tin rằng tình yêu sẽ có kì tích. Anh sẽ thay đổi tình cảm của mình đối với em. Chẳng hiểu vì sao, tận đáy lòng em lại có một sự tự tin đến mãnh liệt như thế. Em luôn đinh ninh rằng, anh sẽ yêu em, có thể không phải là bây giờ, nhưng sẽ vào một thời điểm nào đó, rất nhanh thôi.

Thì hiện tại, anh đã yêu quý em thế rồi cơ mà. Khoảng cách để đến được tình yêu nào có quá xa xôi. Cũng vì yêu anh em đã từ bỏ ước mơ của mình là trở thành cô giáo để được học gần nhà vì luôn luôn được thấy anh bên cạnh. Em sẽ hạnh phúc vì mình được quan tâm đến anh thật nhiều. Mỗi buổi sáng em dậy thật sớm, đến nhà anh chỉ để đưa cho anh 1 cốc trà sữa do chính tay em pha. Có đêm em thức chỉ để ngồi nấu chè bưởi để khi anh đi làm về sẽ trở nên dễ chịu hơn trong cái nóng oi bức của mùa hè. Nấu những món ăn ngon là đi hết một buổi chiều.

Chỉ là để chọn cho anh một chiếc áo thật đẹp, sung sướng biết bao nhiêu nếu ai đó khen rằng em rất hợp với anh. Anh có biết trái tim em như thắt lại khi nhìn thấy người em thương gầy đi vì vất vả không anh. Anh có biết em lo lắng cho người đó nhiều lắm khi người đó ốm mà không có em bên cạnh không anh?

Từ khi yêu anh em chỉ có thể nói với anh rằng, em chưa bao giờ làm 1 chuyện gì có lỗi với anh, không nhận lời đi chơi với bất kì ai, hoặc ngồi đối diện với ai lâu.

Em trở thành một cô gái lạnh lùng, vô cảm được mệnh danh là “Bông hồng sắt”. Anh có biết yêu một người mà không biết người kia thế nào thì mệt mỏi lắm không?

Vừa phải tự bảo vệ mình trước nhiều người theo đuổi vừa phải đấu-tranh-đến-cùng-cho-tình-yêu. Để mong được yêu trả lại … Em mệt mỏi lắm!!! Nhưng “Em Yêu Anh”, yêu anh không cần anh hay biết, mà em chỉ cần biết rằng trong trái tim em luôn tồn tại 1 tình yêu duy nhất.

Em cũng chẳng thể trách anh, em biết anh cũng không thoải mái chút nào, cũng chẳng phải muốn đùa giỡn tình cảm của em. Tất cả những gì anh làm cũng chỉ muốn em được vui, chỉ là để không làm em tổn thương mà thôi. Nhiều lúc em nghĩ và tự nhủ rằng đừng nhớ và đừng chờ đợi nữa nhưng sao khó khăn quá. Khi mà trái tim em nó bắt ép em phải nhớ và phải yêu nhiều hơn nữa. Tối nằm một mình, không biết nhắn tin nói chuyện cùng ai, em thấy trống vắng lạ lẫm … Nước mắt không hiểu tại sao cứ rơi đầy gối, em khóc thương cho số phận của mình. Em trách than tại sao lại là em, tại sao không phải là một ai khác rồi lịm dần vào giấc ngủ. Có lẽ, em phải kết thúc “phép thử” này, dù cố gắng đến mấy, anh cũng không thuộc về em.

Em đã xin cha mẹ cho em về ở với bà nội. Em ra đi dù rằng khi em đi, em sẽ xa cha mẹ, xa ban bè, xa anh. Em sẽ cố gắng sống tốt, anh sẽ thấy không ai yêu anh bằng em. Em vẫn luôn đi bên cạnh anh và em sẽ rất vui khi một ngày nào đó, anh nói với em rằng, “em có cùng anh đi đến cuối con đường?”

Anh mãi là mối tình đầu và duy nhất trong em.

Anh và em cùng với nhauThật hạnh phúcEm sẽ không bao giờ nói lời chia tayDù ai nói gì đi chăng nữa, em sẽ luôn bảo vệ anh.Anh và em cùng với nhauĐừng rời tay emEm sẽ không nói lời tạm biệtAnh là tình yêu duy nhất đối với em.Chỉ anh và emMãi mãi…Và mãi mãi

Cho em về phố vắng heo mayBước thật khẽ sợ yêu thương tỉnh giấcEm sợ “yêu anh” là một điều có thựcNắng treo tình nhẹ hẫng trên vai…