Xem Nhiều 11/2022 #️ Nguyện Yêu Em Lần Nữa / 2023 # Top 17 Trend | Kichcauhocvan.net

Xem Nhiều 11/2022 # Nguyện Yêu Em Lần Nữa / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nguyện Yêu Em Lần Nữa / 2023 mới nhất trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

NGUYỆN YÊU EM LẦN NỮA

Tên gốc : 老板, 来碗内牛满面

Tác giả : Súp lơ leng keng

Editor : Hidari

Bìa gốc :

Giới thiệu : Trạch nữ Nha Nha sau khi tốt nghiệp lại gặp phải “đại biến”, bạn trai bắt cá hai tay, thủ trưởng hà khắc. Một lần vô tình đi xem mắt, cô gặp được một anh rùa vàng hoàn hảo, đối với cô nhất kiến chung tình, kịch liệt theo đuổi. Cũng lúc đó, bạn trai cũ của cô trở về, thủ trưởng cô thay đổi thái độ, cùng một lúc đời cô nở hoa đào. Nhưng mà đằng sau cái vườn đào ấy, chân tướng lại khiến cho người ta “lệ chảy ròng ròng”… [ba hoa thêm một chút : anh nam chính trong này vô cùng mạt dày, hiên ngang xách vali vô nhà chị nữ ở chung với chị ấy, quan tâm chăm sóc chị ấy, ngọt ngào lắm luôn. Còn chị nữ thì mạnh mẽ, hài miễn bàn, nói câu nào chặt chém câu đó.]

Tình trạng bản gốc : đã hoàn thành

Độ dài : 71 chương + lời cuối sách

Thể loại : HÀI, HE

Tình trạng edit : HOÀN THÀNH

Nguồn : 

https://hidari94.wordpress.com

Nguồn convert và raw text : từ nhà ss Sò và Pig. Bản convert cột do ss Ngọc Huyền làm giúp.

Minh họa nhân vật (theo tưởng tượng của Ri) :

Lý Nhị Nha

Trình Gia Gia

Ứng Nhan

(anh này là nam phụ, vô cùng không đúng chất soái ca trừ ngoại hình, nhưng mà Ri thích anh này, chắc tại cái tên =)) )

Đôi lời muốn nói :

+ Lần đầu Ri edit, còn nhiều sai sót, chỉ dám đảo bảo 70-80% bản gốc, nhưng Ri sẽ chuyển ngữ tốt nhất có thể, từng câu từng chữ đều chăm chút kĩ càng.

+ Về chuyện pic và pass, thì ai cũng biết đây là nhà Ri, trước giờ toàn đăng những gì chính tay Ri viết, nên có pass có pic cũng chẳng ai cấm được. Nhưng đây là EDIT CHUI và CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, nên Ri không dám pic pass gì hết, đổi lại cái tên thôi đã thấy tội lỗi lắm rồi.

Ba hoa thế thôi, giờ thì chúc mọi người đọc truyện vui.

KếT THÚC

 Đây là link file word, vì mình chuyển sang file prc cứ lỗi font mãi. Bản thô, chưa hề sửa sang gì, còn rất nhiều lỗi, up cho mọi người tiện đọc chứ đợi mình beta thì tới Tết lận. =))

http://www.mediafire.com/?ilyditeb87fvdnm

Bổ sung link ebook thô: http://www.mediafire.com/?6ldwjnpfo45cnil 

Vô cùng cảm ơn ss Cọp iu vấu vì đã mần giúp em. :*

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Làm Sao Để Có Em Lần Nữa, Đọc Truyện Làm Sao Để Có Em Lần Nữa / 2023

Nếu gặp lại em và chỉ cần em đồng ý li dị chồng là tôi rất sẵn lòng đón nhận em.

Một buổi chiều, chợt thằng bạn thân gọi điện: Mày có còn nhớ ai tên là BN không? Em ấy bảo là người yêu cũ của mày. Em ấy đang chat với tao trên fb và hỏi cho số điện thoại của mày. Mày đồng ý thì tao mới cho.

Cũng phải đến 7 năm, vài tháng và kha khá ngày rồi – một khoảng thời gian không dài đối với cuộc đời của một con người…. nhưng lại khá dài với một con tim vẫn mãi in dấu bóng hình em. Vẫn là nụ cười tỏa nắng, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp, vẫn là hình dáng khá chuẩn của một người con gái cao 1m63. Vẫn là một đôi chân thon dài đạt mẫu chuẩn khiến tôi từng một thời si mê và điên đảo con tim. Vẫn là một cô gái thông minh và nhí nhảnh…

Và cho đến tận giờ, tôi chưa bao giờ quên được: Những nụ hôn dài bất tận của các buổi tối thơ mộng và lãng mạn trên con đường tình yêu với Hồ Tây yên bình. Những cái cọ má – môi đầy tình tứ khi tôi lang thang đưa em dạo phố khi mùa thu đến. Những con đường thơm mùi hoa sữa làm em si mê.

Cho đến giờ tôi vẫn không sao lý giải được: Tại vì sao em và tôi lại chia tay? Tôi tự hỏi rất nhiều lần nhưng không sao trả lời được. Không phải gia đình tôi cấm đoán, cũng không phải gia đình em không đồng ý. Không phải em phản bội hay tôi chưa bao giờ nghĩ ai sẽ thay thế em.

Tôi từng nghĩ ngợi và đau khổ nhiều. Tôi nghĩ phải có một lý do nào đó chứ. Hay tại vì tôi quá yêu em, muốn độc chiếm em làm của riêng của tôi. Nhưng tại bởi tôi yêu em hơn chính bản thân mình. Nhưng lý do gì đi nữa cũng không thể phủ nhận được tôi và em thực sự đã chia tay chỉ bởi những cơn giận hờn ghen tuông vô lý.

Có lẽ là vậy vì lúc ấy tôi còn quá trẻ. Phải chi cái suy nghĩ ngày ấy được như bây giờ thì mọi chuyện đã tuyệt vời biết bao. Thật đáng tiếc.

Trên đời này không có bán thuốc hối hận. Tôi đã từng rất hận bản thân mình. Nếu có thuốc hối hận, có lẽ tôi có cơ hội một lần nữa có được em khi một thời gian sau đó em gọi điện cho tôi nói rằng em sắp lấy chồng. Tim tôi nhói đau và giọng thì khàn đặc đi.

Tôi nói rất nhiều nhưng có lẽ chỉ nhớ mang máng rằng: gia đình anh lúc này đang khó khăn, bản thân anh mới ra trường cũng đang rất khó khăn. Nếu chúng ta vẫn còn yêu nhau thì anh cũng không biết mấy năm nữa mới có thể cưới được em. Có lẽ em không yêu người ấy như tôi nhưng tôi tin là nếu em lấy người đàn ông đó thì sẽ tốt hơn cho em lúc này…

Lẽ ra lúc đấy tôi phải gào lên rằng: “BN, anh yêu em. Em là cô gái tuyệt vời nhất của cuộc đời anh. Đừng bỏ anh lấy người khác. Anh sẽ cố gắng để chứng minh với em rằng anh mới xứng đáng là người đàn ông của em…”.

7 năm, vài tháng và vô số ngày đã trôi qua. Có lẽ em không bao giờ nghĩ được cho đến tận bây giờ tôi vẫn yêu em thật nhiều. Đã 7 năm trôi qua nhưng đến giờ tôi vẫn chưa dẫn thêm một người con gái nào khác ngoài em về ra mắt bố mẹ và tự hào nói rằng đây là người con gái tuyệt với nhất của đời con. Và đây sẽ là một cô con dâu thảo hiền dành cho bố mẹ.

Sau khi chia tay em, tôi cũng đã trải qua vài mối tình với những khoảng thời gian khác nhau. Dài có, ngắn có nhưng khi gia đình gợi ý dẫn về ra mắt thì tôi vẫn khất và trì hoãn với những lí do khác nhau.

Bởi vì lời hứa hẹn tôi chỉ thực sự dẫn cô gái nào về ra mắt khi cảm thấy rằng đó mới chính là vợ của cuộc đời mình. Lời hứa hẹn dành cho em ngày ấy còn chưa thực hiện được tôi nào dám hứa hẹn dẫn ai về ra mắt đây?

Tôi vẫn nhớ mãi về một cái đêm mưa gió đầy biến cố ấy. Đó là một ngày mùa đông rét buốt và mưa tầm tã nhưng tôi vẫn cố đứng dưới hiên nhà chú của em chỉ để xem em đã tắt đèn đi ngủ chưa rồi mới yên tâm về nhà. Để rồi vài ngày sau đó khi chúng tôi gặp nhau, em nói rằng: “Bố em hỏi con có tin thằng đấy không?”.

Tôi đã nhìn sâu vào mắt em, thấy em tràn ngập mong chờ và một niềm tin mù quáng dành cho anh. Tim tôi như thắt lại. Lúc đó tôi hứa với lòng mình sẽ mãi yêu và che chở cho em suốt cuộc đời này, không ân hận, không hối tiếc.

Dường như tôi đã không thực hiện được lời hứa ấy và nó mãi khiến tôi đau đớn, trăn trở mỗi khi nghĩ về em.

“Giờ thì anh hứa để làm gì, cũng không để làm gì…”. Thật đau xót khi thốt lên lời này bởi vì em giờ đã thuộc về kẻ khác. Kẻ tôi từng biết rằng dù hắn có trồng cây si đến thế nào đi nữa cũng không thể cướp được em khỏi tay tôi.

Nhưng mấy ai biết được chữ ngờ. Kẻ đó chẳng những có được em và giờ còn được danh chính ngôn thuận là chồng em mà lẽ ra vị trí đó là của tôi.

1 giờ 35 phút là thời gian cuộc gọi dài nhất của tôi sau hơn 7 năm. Và kỉ lục đó lại được xác lập bởi em. Chưa có một cô gái nào tôi dành cho một cuộc đàm thoại dài như vậy. Hình như người được tôi đàm thoại dài nhất chỉ chưa đến 20 phút, mà thậm chí không được ấy chứ.

Rồi lại thêm 40 phút nữa chỉ sau cuộc gọi đầu, sau hơn 7 năm chúng tôi mới thực sự liên lạc với nhau. Tít tít tít, tin nhắn tài khoản của quý khách đã hết tiền. Mời quý khách vui lòng nạp thêm.

Tôi cũng không dám nói rõ vì sợ chồng em lại tìm tôi tính sổ thì tội nghiệp anh ấy lắm. Bởi tôi cũng đang rất muốn nói chuyện đàn ông với anh ấy đấy. Chỉ cần hắn đối xử không tốt với em là tôi đây danh chính ngôn thuận nói chuyện hàn gắn luôn và ngay đấy.

20 phút sau em lại gọi và nào mình cùng nhau buôn chuyện. Em có biết là em rất không nên khuyên nhủ và bảo tôi nên thế này nên thế kia không. Bởi tôi đây rất chi là đang nhạy cảm. Tôi thấy cõi lòng thật ngọt ngào khi đã rất lâu rồi không được nghe em nói như vậy.

Cũng có vài cô hay khuyên tôi phải thế này thế kia lắm, nhưng hình như tôi càng thêm ghét. Chỉ có em vẫn mãi là ngoại lệ. Chỉ cần là lệnh của em, tôi luôn chấp hành tuyệt đối và vô cùng tự hào sung sướng. Lạ thế chứ! Đúng là chỉ có mỗi BN của tôi mới làm được điều ấy nhỉ?

Tôi thực sự rất mong chờ sáng thứ 2 gặp mặt vô cùng. Tôi không biết tình cảm của em giờ dành cho tôi được bao nhiêu. Khi chúng tôi hẹn nhau cà phê, tôi cũng chỉ mong được gặp lại thêm 1 – 2 tiếng đồng hồ là đã mãn nguyện lắm. Vậy mà em nói là cả ngày khiến tôi thực sự vô cùng bất ngờ.

Em có thực sự tin rằng, tôi từng tâm sự với một người bạn: Nếu gặp lại em và chỉ cần em đồng ý li dị chồng là tôi rất sẵn lòng đón nhận em, thậm chí cả con gái nhỏ của em. Thậm chí tôi không dám nói rằng, tôi sẵn lòng hi sinh không sinh con với em để toàn tâm toàn ý coi con em như con mình. Bởi vì tôi yêu em.

Và nếu xảy ra trường hợp chọn em và con thì tôi sẽ chọn em bởi vì cả cuộc đời này tôi chỉ cần có em, chỉ mỗi em mà thôi. Nếu như em bảo rằng nếu tôi đã có gia đình thì anh có làm thế không thì tôi cũng rất khó trả lời em. Nhưng nếu thực sự có gia đình có lẽ anh sẽ lựa chọn gia đình mà đành chôn chặt bóng hình em trong sâu thẳm con tim.

Nhưng rất tiếc, đấy chỉ là nếu bởi vì tôi vẫn chưa lập gia đình và lòng vẫn còn hoài niệm về em. Tôi cũng rất phân vân liệu có nên tag những lời yêu thương này lên facebook của mình để em hiểu là tôi vẫn còn yêu em biết nhường nào. Nhưng tôi đã không dám bởi vì tôi sợ em lại không dám gặp lại tôi vào thứ 2 này.

Tôi đành chờ đợi và hi vọng thứ 2 này sẽ biết thêm một số thông tin về em rồi mới quyết định. Liệu tôi làm thế có đúng không? Tôi sợ phá hoại hạnh phúc mà em đang có. Nhưng nếu em không hạnh phúc và thực sự vẫn còn yêu tôi, liệu em có dám phá bỏ cái hạnh phúc ấy để trở về bên tôi không?

Và liệu tôi có dám đón nhận sóng gió cũng như khó khăn từ phía gia đình khi mang tiếng trai tân lấy gái nạ dòng? Nhưng nếu lại một lần nữa đánh mất cơ hội có được em thì có lẽ tôi sẽ mãi mãi mất em. Tôi có nên vì hạnh phúc thực sự của mình mà dám làm tất cả để em bên tôi một lần nữa hay không ?

[Sưu tầm]

Sống Lại Chỉ Để Yêu Em Lần Nữa Chương 76: Kết Thúc, / 2023

Edit: Thanh Thạch

Qua mười lăm tháng giêng, Vương Đại Hổ và Lý Thanh Nhiên trở về Bắc Kinh.

Ngày cứ như vậy chậm rãi đi qua, nháy mắt hàng cây trên đường đã không còn trụi lủi một mảnh, chồi non xanh mơn mởn mọc ra, mang lại cho thành phố hơi thở của mùa xuân.

Ngày hôm ấy, mưa phùn tí tách rơi.

Vương Đại Hổ nhìn đồng hồ trên di động, gọi điện cho Lý Thanh Nhiên.

“…… Xem thời tiết thế này chắc không tạnh đâu, đợi anh lái xe đến đón em…. Chúng ta ăn ở ngoài rồi về!”

“Phải làm nghiên cứu, có thể về muộn?…. Không sao, chừng nào em xong thì gọi cho anh…. Được rồi…. Chụt chụt, tạm biệt!” Vương Đại Hổ đặc biệt ghê tởm hôn điện thoại mấy cái, sau đó huýt sáo tắt máy.

Buổi tối, 9h15.

Vương Đại Hổ lái xe đến trường đón cậu, hai người đến Phúc Cẩm Kí ăn lẩu.

“Sao thế?” Thấy Lý Thanh Nhiên thường thường nhìn ra ngoài cửa sổ, Vương Đại Hổ nghi hoặc hỏi: “Đang nhìn cái gì vậy?”

Lý Thanh Nhiên có chút do dự nhưng cũng không nói gì, chỉ lắc đầu nói: “Không sao!”

Hai người ăn xong cơm liền về nhà.

Xe đỗ ngay cửa, hai người cũng không mở ô nên quần áo dính nước mưa có chút ẩm ướt.

Vương Đại Hổ mở radio trên xe, không biết là kênh nào, chỉ thấy đang phát một ca khúc nước ngoài, không phải tiếng Anh, chắc là tiếng Pháp hoặc tiếng Ý, tuy rằng nghe không hiểu người ta hát cái gì nhưng hẳn là rất buồn, làm người ta không dễ chịu chút nào.

Vì thế, Vương Đại Hổ quyết đoán chuyển kênh.

“…. Xin chào quý vị và các bạn, hoan nghênh nghe đài “Phần đặc biệt của Kịch đôi vùng Đông Bắc”….”

Tựa vào lưng ghế, Lý Thanh Nhiên liếc nhìn người nào đó, bất đắc dĩ khẽ thở dài, nghĩ: Thưởng thức của lão hổ ngốc thật đúng là càng ngày càng…. Ai!…..

“Em ở đây chờ một chút, anh đi kiếm chỗ đỗ xe!” Vương Đại Hổ nói.

“Ừ!” Lý Thanh Nhiên che ô, hơi gật đầu.

Cùng với cuộc sống sinh hoạt của người dân ngày càng tốt thì xe riêng cũng ngày càng nhiều, mà hậu quả trực tiếp chính là – thiếu chỗ để xe.

Mỗi lần Vương Đại Hổ về nhà, vận khí tốt thì kiếm được chỗ đẹp, vận khí xấu thì phải đi rất xa, đến tận bãi đất trống đằng sau khu nhà khác mới có chỗ trống, đúng là có chút phiền phức.

Lý Thanh Nhiên cầm ô đứng bên bồn hoa, vẻ mặt hơi ngưng trệ, cậu thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, tựa hồ có chút bất an.

Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện.

Cô gái mặc áo mưa màu vàng, dáng người gầy yếu, đi rất thong thả, giống như vừa tan ca đêm.

Thân mình Lý Thanh Nhiên căng thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm cô gái, dường như đang xác định người này có phải “người theo dõi” mình không.

“Cộp, cộp, cộp……” Khoảng cách giữa hai người càng gần, một loại lo lắng sợ hãi càng dâng lên.

Tại thời điểm hết sức căng thẳng, Vương Đại Hổ chạy tới.

Hắn chạy rất nhanh, không quá vài bước liền vượt qua người phụ nữ khoác áo vàng kia, đến trước người Lý Thanh Nhiên.

“Mưa mãi mà không tạnh!” Vương Đại Hổ oán giận vài tiếng, ôm vai Lý Thanh Nhiên nói: “Nhanh về nhà đi, đừng để cảm lạnh.”

Vương Đại Hổ đột nhiên vọt ra từ sau lưng hiển nhiên cũng doạ người áo vàng kia, chỉ thấy cô vỗ vỗ ngực mình, thầm mắng câu gì đó, hai chân bước nhanh hơn về một hướng khác.

Lý Thanh Nhiên thấy thế liền biết mình hiểu lầm.

Lắc lắc đầu, hai người đi vào sảnh.

“Đinh -” Cửa thang máy mở ra.

Vương Đại Hổ ra ngoài trước, hắn lấy chìa khoá trong túi quần, tra vào ổ.

Lý Thanh Nhiên xoay xoay chiếc ô trong tay, muốn vẩy bớt nước xuống.

“Nhiên Nhiên, vào -” Đẩy cửa ra, Vương Đại Hổ xoay người nói, nhưng lập tức biến sắc, cơ hồ là dùng tốc độ nhanh như chớp nhào tới người Lý Thanh Nhiên.

Lý Thanh Nhiên chỉ cảm thấy mình bị đẩy mạnh vào tường, sau lưng vô cùng đau đớn, nhưng giây phút này, cậu không hề nghĩ đến chuyện đó bởi vì trong mắt cậu chỉ còn lại Vương Đại Hổ – hắn bị một con dao nhọn cắm vào người.

“Không –“

Cùng với tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, Lý Thanh Nhiên điên cuồng vọt lên, hung hăng đẩy ngã kẻ điên kia xuống đất, mặt cậu vặn vẹo, túm tóc mụ ta, liều mạng đập mạnh xuống đất. Tay chân mụ không ngừng quơ quào, trên mặt đất rất nhanh xuất hiện từng bãi máu tươi.

“Đại Hổ, Đại Hổ, anh không sao, anh không sao!!” Lý Thanh Nhiên bổ nhào vào bên người Vương Đại Hổ, bản năng bác sĩ làm cậu cố giữ bình tĩnh, nhanh chóng làm cấp cứu, nhưng trong đôi mắt lại ngập tràn cuồng loạn. Hiển nhiên, nỗi sợ sắp mất đi người yêu nhất khiến cậu gần như sụp đổ.

“Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên, bình tĩnh một chút!” Vương Đại Hổ tựa vào người Lý Thanh Nhiên, sắc mặt tuy trắng bệch nhưng xem ra cũng không giống như sắp chết: “Anh không sao, thật không sao.”

Lý Thanh Nhiên run rẩy cúi đầu.

“Là em cứu anh nha!” Vương Đại Hổ hít sâu một hơi, nghĩ mà sợ lại thầm may mắn kéo vòng cổ của mình ra.

Chỉ thấy trên mặt dây chuyền có một vết đâm rất sâu, vết đâm cơ hồ xuyên thấu cả tấm thiết.

“Anh đã bảo, anh có bùa hộ mệnh mà!”

Đích xác, Lý Thanh Nhiên nhìn ngực người yêu, đúng là không bị thương, chỉ có chỗ bụng chảy ít máu, hẳn là dao đâm vào tấm thiết xong, sau đó trượt xuống tạo thành vết thương.

“Đại Hổ….” Run rẩy phun ra hai chữ, hai người sống sót sau tai nạn nhìn nhau rồi gắt gao ôm chặt.

Không lâu sau, cảnh sát mang hung thủ đi.

Vương Đại Hổ thật sự không ngờ, sang kiếp này, chính mình thật sự thiếu chút nữa thì chết trên tay cùng một người.

Mà càng thêm không ngờ là thân phận của người này.

“Anh, anh nói cô ta là ai?” Vương Đại Hổ đầy mặt khiếp sợ hỏi.

“Tên trên chứng minh thư là Tôn Lan, người thôn Hưng Nghiệp.” Cảnh sát làm báo cáo nói như vậy.

Vương Đại Hổ theo bản năng nhìn sang Lý Thanh Nhiên, quả nhiên, mặt cậu trắng bệch.

Nói như vậy, kiếp trước mình chết cũng không oan.

Không biết vì sao, một ý niệm như thế bỗng dâng lên trong lòng.

Vương Đại Hổ không khỏi cười khổ một tiếng, trên đời này sao lắm người điên thế, mà sao lại lắm người điên tuỳ ý giết người thế.

Suy nghĩ một chút là biết người này đến “báo thù”!

Mà đối tượng báo thù không cần phải nói, khẳng định là –

Vương Đại Hổ vươn tay nắm chặt hai tay lạnh lẽo bên cạnh.

“Có anh ở đây!” Hắn há miệng, vô thanh nói.

Lý Thanh Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, thật lâu sau, nhẹ nhàng gật đầu.

Bởi vì Lý Thanh Nhiên xuống tay rất mạnh nên Tôn Lan bị thương không nhẹ, giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện.

Một đêm không ngủ, ngày hôm sau, hai người cùng đến bệnh viện.

Nếu không phải biết người nằm trên giường này là Tôn Lan, Vương Đại Hổ căn bản không tin được.

Bởi vì cô ta thật sự – quá già!

Nhìn qua giống như bà già năm sáu mươi tuổi, cả đầu bạc trắng, cơ mặt nhăn nheo, chỉ để lại đôi xương gò má cao ngất, cả người tản ra một loại cảm giác hấp hối sắp chết.

“Bệnh nhân bị chấn động não nhẹ….” Bác sĩ nói: “Nhưng cũng không quan trọng, quan trọng nhất là trong đầu cô ấy có khối u ác tính, không sống được quá vài ngày.”

“U?” Vương Đại Hổ sửng sốt, lập tức hỏi: “Thật sự không có biện pháp sao?”

Bác sĩ tiếc nuối lắc đầu: “Chuẩn bị tinh thần cho tốt!”

“Nhiên Nhiên?” Vương Đại Hổ khẽ gọi.

Lý Thanh Nhiên hít sâu một hơi: “Em muốn ở lại đây.”

Tôn Lan hai ngày sau mới tỉnh.

Mà khi tỉnh lại chuyện thứ nhất chính là bị bác sĩ tiêm thuốc an thần.

Vương Đại Hổ sờ sờ vết máu trên mặt, đó là vừa rồi không cẩn thận bị cô ta cào.

“Cô ta điên rồi sao?” Vương Đại Hổ khó tin hỏi.

Vừa rồi, cái loại ánh mắt điên cuồng cùng la hét không coi ai ra gì, thật sự không giống người bình thường.

Loại ánh mắt này, từ nhỏ đến lớn, Vương Đại Hổ cũng chỉ nhìn thấy ở Lý Trường Quý.

“U trong đầu bệnh nhân đã đè nặng lên nơron thần kinh, tôi còn tìm thấy trong túi áo cô ấy Piernui, đây là thuốc giảm đau loại mạnh, chứng tỏ cô ấy đã bị bệnh này tra tấn rất lâu. Hơn nữa, kích thước u rất lớn, làm rối loạn hoạt động của não, cho nên nói cô ấy bị điên cũng không sai!”

“Như vậy, cô ta có lúc nào thanh tỉnh không?” Lý Thanh Nhiên đột nhiên hỏi.

Bác sĩ suy nghĩ một chút, không quá xác định nói: “Cái này phải làm kiểm tra, nhưng mà – nhìn biểu hiện của cô ấy, tỷ lệ chắc là rất nhỏ.”

Đối với lý do Tôn Lan muốn “giết” Lý Thanh Nhiên, hai người đều rõ ràng thấu đáo, cho nên bọn họ huỷ đơn tố cáo cô ta giết người. Bởi đương sự không bị thương, lại là tự nguyện, cảnh sát thấy vậy cũng tự nhiên buông tay. Cứ thế lại qua ba ngày, trong ba ngày này Tôn Lan chỉ tỉnh lại một lần, toàn bộ thời gian còn lại đều là hôn mê.

Vương Đại Hổ và Lý Thanh Nhiên canh giữ trái phải, một lát cũng không rời.

Đương nhiên, mấy ngày này cũng không chỉ trải qua như vậy.

Vương Đại Hổ gọi điện cho Long Nhất Minh, nhờ y điều tra chuyện của Tôn Lan.

Kết quả điều tra khiến tim hai người càng thêm nặng nề.

Từ sau “sự kiện kia”, tai nạn và ác mộng giống như hồ dán dính lên nhà họ Tôn.

Mẹ Tôn Lan bởi vì không chịu nổi đả kích từ cái chết của con trai, biến thành trầm cảm, không ngừng có ý đồ tự sát, tuy rằng được người nhà cứu vài lần nhưng cuối cùng vẫn chết – nhảy vào giếng nước sau nhà. Lại qua vài năm, cha Tôn Lan một lần ra ngoài gặp tai nạn giao thông, ngã từ máy kéo xuống, đầu đập xuống đất, chết ngay tại chỗ!

Tôn Lan mới mười sáu tuổi trở thành người cô độc, không có người thân.

Sau này, cô ta kết hôn.

Nhưng cuộc sống hôn nhân cũng không như ý, người chồng đầu tiên nát rượu, luôn đánh đập cô, nên là không được bao lâu hai người liền ly hôn. Người chồng thứ hai lại hoa tâm, khi cô mang thai năm tháng thì chạy trốn cùng người khác, Tôn Lan chịu kích thích, con cũng không giữ được mà đẻ non.

Có thể nói, cuộc đời Tôn Lan tràn ngập bất hạnh.

Mà bất hạnh này nguyên nhân bởi vì –

Vương Đại Hổ ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Nhiên trầm mặc vô thanh, khe khẽ thở dài, hắn không hiểu, rõ ràng chuyện kia đã qua nhiều năm như vậy, vì sao cứ như âm hồn bất tán thời thời khắc khắc dây dưa bọn họ.

“Em năm trước có đoạn thời gian đi thực tập ở bệnh viện đúng không! Hẳn là lúc đó Tôn Lan nhìn thấy em.”

Là trong lúc vô ý tình cờ gặp được, hay là Tôn Lan cố ý tìm tới “báo thù”, Vương Đại Hổ không biết, nhưng hiển nhiên, cừu hận của Tôn Lan đối với nhà họ Lý không chút nào giảm bớt, cho dù là chết cũng muốn kéo Lý Thanh Nhiên chết cùng.

“Cô ta muốn báo thù cho em trai.” Thanh âm Lý Thanh Nhiên run rẩy: “Tội cha con chịu là điều hiển nhiên.”

Người chết mọi chuyện bỏ qua, cái huyết án điên cuồng kia cũng theo Lý Trường Quý tự sát vĩnh viễn vùi trong quan tài.

Gã đã tự mình trả giá, còn muốn thế nào nữa?

Tôn Lan đúng là đáng thương, nhưng bởi vì cô ta đáng thương, bởi vì cuộc sống sau này không hạnh phúc thì cô ta có thể cầm dao đi giết người?

“Nhiên Nhiên, em nghe đây.” Hai tay ôm lấy khuôn mặt ảm đạm, Vương Đại Hổ nói từng chữ một: “Từ giây phút cô ta nhào tới, cắm một dao lên người anh, chúng ta không nợ cô ta cái gì hết!!”

Ân oán này, kiếp trước hắn đã dùng mệnh của mình và của Lý Thanh Nhiên đền rồi, cho nên Vương Đại Hổ thật sự không cảm thấy bọn họ nợ cô ta cái gì.

Bệnh tình của Tôn Lan chuyển biến xấu rất nhanh, giống như bác sĩ nói, một đêm khuya vài ngày sau, cô ta tiến vào giai đoạn hấp hối.

Đại khái là hồi quang phản chiếu, cô ta từng “thanh tỉnh” trong chốc lát.

Nhưng thanh tỉnh này cũng chỉ là nói thế thôi, bởi vì những gì cô ta nói nghe vào tai chỉ là mấy từ ngữ lung tung.

Ngay tại giây phút cuối cùng, cô ta không ngừng kêu một cái tên “Nhị bảo”.

Tôn Nhị Bảo.

Vương Đại Hổ cảm thấy khó chịu vô cùng, ánh mắt cũng nóng cháy đau đớn, trong đầu hắn hiện ra hình ảnh.

Đó là con đường đất trước cổng trường, một con bé thắt hai bím tóc đánh tới tấp một thằng bé béo lùn chắc nịch. Con bé nghiến răng nghiến lợi xấu hổ và giận dữ, thằng bé nhe răng nhếch miệng liên tục cầu xin tha thứ. Rõ ràng khắc sâu trong trí nhớ khiến hắn phát hiện thì ra mình chưa từng quên.

Không bao lâu sau, Tôn Lan trút hơi thở cuối cùng.

Lý Thanh Nhiên khóc, yên lặng, thống khổ khóc. Vương Đại Hổ ôm chặt cậu, không nói một câu.

Lúc hai người ra khỏi bệnh viện, mặt trời mới từ chân trời dâng lên.

“Trời sáng rồi!” Vương Đại Hổ khẽ nói.

Lý Thanh Nhiên hít sâu một hơi, cũng ngẩng đầu, trong nháy mắt cảm nhận được một một loại ôn nhu mới sinh. Giống như tất cả những tội nghiệt kia đều biến mất trước ánh sáng ấm áp.

“Sau khi tốt nghiệp đại học, em muốn về thành phố H công tác.” Cậu nói như vậy.

Những sinh mệnh đã mất đi không có khả năng trở lại, như vậy liền để cậu làm bác sĩ, cứu giúp những người khác đi!

Coi như là chuộc tội.

Vương Đại Hổ xoa xoa ngón tay lạnh lẽo, cười nói: “Được!”

Lý Thanh Nhiên quay đầu nhìn người bên cạnh, người này xuất hiện đúng lúc mình thống khổ nhất, mang lại cho cậu hạnh phúc cả đời này tuyệt đối chỉ có một.

Cuộc đời này, có thể có được hắn, là may mắn biết nhường nào.

“Đại Hổ, em yêu anh.” Giữa buổi sớm, Lý Thanh Nhiên kiễng mũi chân, nhẹ hôn lên khoé môi người yêu.

“Đồ ngốc.” Vương Đại Hổ hôn cậu.

Trên thế giới này có vô số vô số người, nhưng trong vô số vô số người đó, chúng ta gặp nhau, chúng ta yêu nhau, đây là chuyện may mắn biết bao, là chuyện đáng giá cảm ơn biết bao. Chúng ta sẽ vô cùng quý trọng đoạn duyên phận này, hơn nữa vĩnh viễn vĩnh viễn yêu nhau, vĩnh viễn vĩnh viễn hạnh phúc.

Vương Đại Hổ yêu Lý Thanh Nhiên, Lý Thanh Nhiên yêu Vương Đại Hổ.

Không vì cái gì, bởi vì họ vốn thuộc về nhau, như là đương nhiên, như là chân lý.

HOÀN

Truyện Ngắn Mới Nếu Như Được Chọn Lại, Anh Có Yêu Em Thêm Lần Nữa Không? / 2023

Hai người họ yêu nhau một năm thì cãi nhau 11 tháng, vì những lý do rất ấu trĩ, rất vu vơ và cũng vô cùng ngớ ngẩn. Vậy mà họ vẫn bên nhau, vì tình yêu hay vì thói quen, người ngoài chúng ta nhìn vào không thể nào biết. Đôi khi người trong cuộc còn chẳng rõ họ yêu nhau như thế nào, thì những người ngoài cuộc như chúng ta, sao có thể nhìn thấu được những vấn đề trừu tượng như thế?

***

Cô yêu anh nhiều hơn những gì anh thấy, anh lại yêu cô nhiều hơn những gì anh thể hiện ra. Họ luôn mâu thuẫn, họ cãi cọ, họ giận dỗi. Mỗi lần như vậy cô đều hỏi anh một câu quen thuộc, câu hỏi mà khiến cho tất cả những người đàn ông phải phát ngấy: “Anh thực sự có yêu em không?”

Anh không trả lời, chỉ nhìn cô một giây rồi bỏ đi. Cô vẫn đứng nguyên một chỗ, thẫn thờ nhìn bóng dáng xa dần của anh. Cô rất muốn giữ tay anh lại mà nói với anh rằng: “Anh có thể vì em mà nhường nhịn em một chút được không?” Nhưng anh mãi mãi không bao giờ nghe thấy những điều trái tim cô nói, cũng chẳng bao giờ hiểu được trái tim người con gái anh yêu đang chất chứa những gì.

Cô không nói, anh làm sao có thể hiểu đây?

Hai người họ yêu nhau, không phải vì họ khác nhau về tính cách, họ yêu nhau, vì thấy họ quá giống nhau: cứng đầu, bảo thủ và bướng bỉnh. Có chăng chỉ khác là cô là con gái, anh là con trai. Cứ mỗi lần cãi vã, họ im lặng, có thể là một tuần, cũng có thể là một tháng. Họ yêu nhau khác người như vậy đấy, tưởng chừng như đã có thể buông tay nhau đến nơi rồi, vậy mà chỉ cần một câu nói “Anh nhớ em” của anh, cô lại mềm lòng mà òa khóc: “Anh nói anh nhớ em, sao cả tháng không gọi cho em lấy một cuộc? Anh nói rằng anh yêu em, nhưng sao không bao giờ chịu hiểu em gì hết?”. Anh thở dài trong điện thoại, trong lòng rối bời không biết phải nói làm sao. Anh muốn ôm chặt cô, để cô có thể tin tưởng mà dựa vào anh cả đời. Anh yêu cô, anh sợ mất cô, nhưng anh lại không biết phải làm sao cho cô hiểu. Anh không phải người biết thể hiện, cũng chẳng phải kẻ biết nói những câu từ lãng mạn. Anh chỉ có thể mượn những lúc say để nói cho cô những điều anh đang nghĩ. Còn những lúc bình thường, anh chỉ biết lặng im.

Anh không nói, cô làm sao có thể hiểu, anh chỉ nói yêu cô những lúc có hơi men, anh bảo cô tin làm sao đây?

Chính vì họ chẳng thể nào hiểu nổi được những suy nghĩ trong lòng nhau, những câu hỏi liên tục của cô khiến những cuộc tranh cãi diễn ra thường xuyên hơn. Họ mệt mỏi, quay cuồng trong cái vòng tình yêu luẩn quẩn đầy ám ảnh ấy. Họ gặp nhau ít hơn, nói chuyện với nhau ít hơn, cả hai dường như đang dần trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc đời của nhau vậy.

Anh giấu giếm tình yêu của hai người.

Anh không nói rằng anh đã có người yêu

Hay là tại anh và cô… đã chia tay trong im lặng rồi?

Chúng mình có phải là nên buông tay nhau từ lâu rồi không?

Một ngày không chịu được sự im lặng từ anh nữa, cô mới nhắn tin hỏi anh rằng:

– Có phải anh đang yêu người khác không?

Cô nắm chặt điện thoại chờ, rất rất lâu sau, mới có tin nhắn trả lời lại của anh, chỉ vỏn vẹn đúng một chữ “Ừ”. Tim cô như bị ai bóp nghẹt, cô mím chặt môi, những ngón tay run run ấn nhẹ trên bàn phím “Vâng, em biết rồi!”. Cô ôm ngực khóc, yêu anh nhiều đến vậy, thế mà anh lại yêu một người con gái khác, cô ngoài buông tay, còn biết làm gì nữa đây?

Trong suốt 3 tháng họ chia tay, không ngày nào cô không nhớ về anh. Mỗi tối, thay vì những tin nhắn chúc anh ngủ ngon, cô chỉ biết cầm điện thoại đọc lại những tin nhắn đã cũ. Cô ngủ mơ, trong giấc mơ của chính mình, anh ở đó, cô vẫn gối đầu lên tay anh, ôm anh nhè nhẹ, cảm nhận hơi thở vấn vương quanh tóc mình và hơi ấm nơi đôi bàn tay anh. Nhưng khi tỉnh lại, thấy mình trong căn phòng trống không cô mới phát hiện ra rằng, anh đã xa cô rồi, rất rất xa cô rồi…

Mọi chuyện đáng ra cứ nên kết thúc một cách im lặng như thế, nếu không có một ngày, anh đứng trước cửa nhà cô. Anh nói: “Anh yêu em”

Cô nhìn anh, từng giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống. Cô không biết ba chữ này, có phải toàn tâm toàn ý anh nói ra không. Trong hơi men, những lời người ta nói, cô sao biết được đây là sự thật của hiện tại hay chỉ là sự thật của những ngày đã qua?

– Anh say rồi phải không?

– Anh không biết nữa, bây giờ anh cũng chẳng biết mình đang làm gì, chỉ biết lúc này, trong đầu anh chỉ có em.

– Người yêu anh đâu rồi?

– Anh không yêu cô ấy.

– Nhưng đó dù gì vẫn là người yêu anh! Anh mau về đi!

Cô chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên anh giữ tay cô lại, ghì chặt cô vào lòng:

– Ở bên anh nốt ngày hôm nay thôi, ngày mai, anh hứa sẽ quên hết tất cả!

– Anh coi em là gì thế? Muốn yêu là yêu, muốn bỏ là bỏ? Anh nói yêu em, anh nghĩ xem, anh đã làm được gì cho em nào? Ngoài nỗi đau ra, em đã nhận được những gì từ anh? Anh coi việc em tốt với anh là chuyện dĩ nhiên phải thế, có phải việc em cô đơn dù có người yêu, cô đơn trong sự hờ hững của anh cũng là chuyện thường phải vậy, phải không? Anh chưa bao giờ biết em cần gì cả, em cũng không biết anh đang nghĩ những gì. Chúng ta không hề hiểu nhau, tại sao lại yêu nhau chứ?

– Em vẫn luôn hỏi anh có yêu em không? Hôm nay anh sẽ trả lời, anh yêu em, rất yêu em. Nhưng anh cũng muốn hỏi em rằng, em có còn yêu anh không?

– Bây giờ anh nói anh yêu em, còn có ý nghĩa gì nữa? Chúng ta, không phải đã kết thúc rồi hay sao?

– Trả lời anh, em có còn yêu anh không?

– Yêu anh, rồi sao nữa?

Anh cười nhạt, cũng không biết đoạn tình này rồi sẽ ra sao, chỉ là anh thực sự muốn biết cô đang nghĩ gì. Cô luôn phức tạp thế, ẩn mình trong nỗi cô đơn, chôn những tâm tư vào tận đáy lòng. Cô chưa một lần muốn anh bước vào thế giới suy nghĩ của cô. Ngay cả lúc này, cô cũng làm như thế.

Phải chăng để chứng minh tình yêu của mình, người ta chọn cách làm tổn thương nhau, một cách sâu sắc nhất?

Nhưng hóa ra là cô lầm, anh chưa từng hứa, chưa từng hứa rằng anh sẽ mãi ở bên cô. Chỉ là tự cô ảo tưởng vào tình yêu của hai người.

Nghĩ đến đây, cô cười chua chát.

– Anh này.

– Ơi…

– Anh đã bao giờ nghĩ chúng ta sẽ có một kết thúc thật đẹp như ở trên phim chưa?

Anh im lặng nhìn cô khó hiểu. Cô mỉm cười quay mặt đi, nghẹn ngào nói:

– Em luôn nghĩ cho dù chúng ta luôn cãi vã, luôn xích mích, nhưng anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em. Vậy mà chúng ta vẫn chia tay… như những cặp đôi khác.

– chúng tôi xin lỗi!

– Không sao, chia tay là đúng, chúng

Bạn đang xem bài viết Nguyện Yêu Em Lần Nữa / 2023 trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!