Xem Nhiều 5/2022 # Khuyen Phat Bo De Tam # Top Trend

Xem 15,543

Cập nhật thông tin chi tiết về Khuyen Phat Bo De Tam mới nhất ngày 18/05/2022 trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 15,543 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Khuyến Phát Bồ Ðề Tâm Văn
  • Dấu Hiệu Bệnh Bướu Cổ Thường Gặp
  • Nguyên Nhân, Dấu Hiệu, Xét Nghiệm Và Phòng Ngừa Bệnh Giang Mai
  • Bệnh Trĩ: Dấu Hiệu Nhận Biết Và Cách Điều Trị Hiệu Quả Tại Bệnh Viện Gia An 115
  • Các Dấu Hiệu Nhận Biết Bệnh Trĩ Ở Nữ Giới
  •  

    BÀI VĂN KHUYẾN

    PHÁT BỒ ÐỀ TÂM

    Đại

    Sư Thật Hiền Soạn

    Hòa

    Thượng Tuyên Hóa Lược Giảng

     

    V

    ăn

    Khuyến Phát Bồ Ðề Tâm:

    Khuyến phát,

    chúng ta vốn chưa phát tâm, nay Ðại sư Tỉnh Am dùng ngôn ngữ vô

    cùng hợp lý, hợp pháp, để khuyên nhắc khuyến khích chúng ta,

    khiến chúng ta phát tâm. Phát tâm gì ? Chính là phát tâm Bồ đề.

    Thế nào là tâm Bồ đề ? Tâm Bồ đề là tâm rõ

    ràng sáng suốt, tâm bỏ mê quay về giác, là tâm bỏ tà quy

    chánh, là tâm phân biệt rõ việc thị phi, cũng chính là tâm không

    điên đảo, là chân tâm. Trong chân tâm, không có các tướng 

    ủy khúc quanh co, cũng chẳng có các hành vi bất chánh. Tâm Bồ đề

    cũng có thể nói rằng là tâm lợi người, tâm tự giác giác tha,

    tâm tự lợi lợi tha. “Bồ đề”

    là tiếng Phạn, dịch là “giác đạo”. Giác đạo có nghĩa là

    hiểu rõ đạo, khiến chúng ta hiểu rõ đạo này, hiểu rõ con

    đường này. Hiểu rõ đạo mới có thể tu hành ; nếu không hiểu

    đạo thì không thể tu hành, thường hay điên đảo, cho phải là

    trái, cho trái là phải, trắng đen không rõ, nón giày lẫn lộn, vị

    trí đảo ngược. Hiểu rõ đạo thì có thể đi trên con đường chân

    chánh ; không hiểu rõ đạo thì sẽ bước vào đường tà. Tóm

    lại, không làm các việc ác, làm các điều lành, đó chính là

    tâm Bồ đề. Cho nên cũng chính là giữ gìn giới luật, chúng ta

    giữ gìn giới luật quy củ, đó chính là tâm Bồ đề ; không giữ

    gìn quy củ tức là làm mất đi tâm Bồ đề. Ðó chính là ý nghĩa

    khái quát của tâm Bồ đề.

    “Văn”, là văn chương. Vì

    nó là từng thiên từng thiên, từng chương từng chương, nên gọi

    là văn chương. Nó có các loại văn pháp như khai hợp chuyển tích,

    có “chi hồ giả dã hỹ yên tai”, lại có khởi thừa chuyển

    hợp, và lời văn viết ra mạch lạc, gọn gàng, trong đó bao gồm

    nhiều ý nghĩa. Bài “Văn Khuyên Phát Tâm Bồ đề” này, cũng

    giống như kinh điển vậy. Tuy chữ không nhiều, nhưng lý luận của

    bài văn rất viên mãn, vì thế trong Phật giáo, bài văn này chiếm

    địa vị vô cùng quan trọng.

     

    Sa môn Thật Hiền chùa Phạm Thiên Cổ Hàng soạn

     

    Giảng:

    Cổ Hàng : Từ xưa đến nay đều có một chỗ như

    thế, là chỗ nào ? Chính là Hàng Châu. Hàng Châu là nơi Phật pháp

    phát triển hưng thạnh, có Tây Thiên Mục, Ðông Thiên Mục, Nam Thiên

    Mục, Bắc Thiên Mục, lại có Thiên Thai Sơn, bảy đời chư Phật quá

    Trung Hoa có nhiều chúng sanh

    có căn tánh Ðại thừa như thế ? Chính là vì chư Phật trước kia

    thường chọn Trung Hoa làm nơi xuất thế, vì thế chủng tử Ðại

     

    Chùa Phạm Thiên

    : Phạm có nghĩa là thanh tịnh, chính

    là ngôi tự viện “Thanh Tịnh Thiên” này.

     

    Sa môn : Sa môn là tiếng Phạn, là tiếng gọi chung

    của người xuất gia, dịch là “cần tu giới định huệ, tức diệt

    tham sân si”. Siêng tu giới định huệ có nghĩa là không điên

    đảo ; dứt trừ tham sân si, có nghĩa là không hồ đồ, không có

    vô minh. Vì thế danh hiệu chung của người xuất gia gọi là cần

    tức – cần tu giới định huệ, tức diệt tham sân si. Vậy thì

    vị xuất gia này pháp hiệu là chi ? Chính là Thật Hiền. Ngài

    vốn gọi là Tư Tề, chính là “Kiến hiền tư tề yên”, thấy

    người hiền có đức hạnh thanh cao, muốn cố gắng làm cho được

    bằng người; lại có một tên riêng gọi là Tỉnh Am. Vì thế người

    ta thường gọi “Tỉnh Am Ðại sư khuyến phát Bồ đề tâm

    văn”.

     

    Soạn : là soạn thuật, thuật là nói ra; soạn là

    đỗ soạn, chính là viết ra. Vậy thì bài văn này do ai soạn? Chính

    là do Ðại sư Tỉnh Am biên soạn. Sau khi Ngài biên soạn ra, không biết

    đúng hay sai, vì thế nên khách khí, chỉ nói là soạn, không nói là

    do Ngài trước tác. Lại nữa Ngài cho rằng ý nghĩa mà Ngài viết

    ra, trước kia chưa có ; vậy thì sau này có không ? Không biết

    được, vì thế gọi là đỗ soạn. Ðỗ soạn chính là chỉ có một,

    không giống với người khác ; cũng chính là sáng tạo ra hình thức

    độc đáo mới mẻ khác người.

     

    Phần

    Tựa (Tự phần)

     

    Thật Hiền tôi là kẻ phàm phu Tăng bất tiếu ngu hèn,

    khóc ra lệ máu cúi đầu kính lạy, đau buồn khẩn thiết thưa với

    chư đại chúng hiện tiền, cùng với chư thiện nam tín nữ có đức

    tin trong sạch trong hiện đời. Cúi mong quý vị thương xót, lưu ý một

    chút mà nghe và xét cho.

    Từng nghe, cửa

    chính yếu để vào đạo thì sự phát tâm

    làm đầu, việc khẩn cấp tu hành thì sự lập nguyện đứng trước.

    Nguyện lập thì có thể độ chúng sanh, tâm phát thì Phật đạo có

    thể thành. Nếu không phát tâm rộng lớn, không lập cái nguyện

    vững bền kiên cố, thì dù trải qua nhiều kiếp như số vi trần, cũng

    vẫn y nhiên ở trong vòng luân hồi. Dù có tu hành cũng chỉ là

    uổng công lao nhọc, khổ sở một cách vô ích. Nên kinh Hoa nghiêm

    nói: “Nếu quên mất tâm Bồ đề mà tu các pháp lành, gọi đó

    là nghiệp ma”. Quên mất mà còn như thế, huống chi chưa phát ư?

    Cho nên muốn học Như lai thừa thì trước phải phát Bồ tát nguyện,

    không thể chậm trễ vậy.

     

    Giảng:

    Bất tiếu: là không giống. Không giống cái chi ?

    không giống trí huệ của chư Phật Bồ tát, Cao Tăng Ðại Ðức từ

    xưa. Vì các Ngài có trí huệ, vì thế bất luận viết ra cái gì, đều

    rất đáng tin cậy. Bất tiếu còn có cách giải thích khác. Ví dụ,

    cha là quan lớn, còn mình chỉ là một kẻ nông phu, vì thế gọi là

    bất tiếu; hoặc cha là người giàu có sang trọng, mình lại là

    người nghèo hèn cực khổ, đó cũng gọi là bất tiếu. Tóm lại,

    không bằng tiền nhân, gọi đó là bất tiếu. Giống như Ðế Nghiêu

    nhường thiên hạ cho Ðế Thuấn, không truyền cho con mình là Ðan Chu,

    vì Ðan Chu bất tiếu, vì thế Ngài truyền thiên hạ cho người khác.

    “Bất tiếu” cũng chính là không giống với cha, không giống

    với tổ tiên. Mà Ðại sư Tỉnh Am “bất tiếu” ý là nói tư

    tưởng tâm lý của Ngài không giống với chư Phật, chư Bồ tát.

    Tại sao không giống? Vì Ngài không có trí huệ của Phật và Bồ

    tát.

     

    Thật Hiền tôi là kẻ phàm phu Tăng

    : Tôi là kẻ phàm

    phu, không phải là bậc thánh nhân; kẻ phàm phu Tăng này là ai?

    là Thật Hiền.

    Tuy Ngài là phàm phu Tăng ngu hèn, rất ngu si, rất hạ

    liệt, là kẻ phàm phu hạ bạc, nhưng Ngài có tấm lòng thành, có

    chân tâm, nói ra lời chân thành phát xuất từ chân tâm. Chân

    thành đến mức độ nào ? Chính là

    khóc ra lệ máu : khóc

    đến nỗi ra máu. Quý vị thử tưởng tượng nếu không phải chân

    thành đến cực điểm, khóc đến cực điểm, thì làm sao khóc ra lệ

    máu ? không bao giờ! Tuy đây là từ hình dung, nhưng cũng chính là

    sự biểu lộ tâm chân thành tha thiết của Ngài.

    Cúi đầu kính lạy

    chính là dập

    đầu xuống đất.

     

    Đau buồn khẩn thiết thưa với

    chư đại chúng hiện tiền : Tôi a ! Khóc không ra

    tiếng, đau buồn khẩn thiết thưa với đại chúng hiện tiền. Ðại

    chúng này bao gồm xuất gia, tại gia và tất cả chúng sanh; không

    những người mà tất cả chúng sanh khác đều bao gồm bên trong.

    Ðại là quảng đại rộng lớn ; chúng là chúng sanh ; vì thế ở

    đây không những nói về người mà bao gồm tất cả chúng

    sanh. Cùng với chư thiện nam tín nữ có đức

    tin trong sạch trong hiện đời: đây cũng có thể nói là hiện tại, cũng chính

    là đương thời, cũng giống như “hiện tiền” vậy, nhưng về

    mặt văn pháp thì Ngài dùng như thế. Thiện nam tín nữ v.v… cũng chính bao gồm tất

    cả người tại gia ở trong.

     

    Cúi mong quý vị thương xót, lưu ý một

    chút mà nghe và xét cho : Tôi hôm nay

    chỉ mong quý vị mỗi người từ bi thương xót để ra một chút ít

    thời gian, nghe lời tôi nói và xem xét, suy nghĩ. Chữ “xét”

    này chính là xem xét, suy nghĩ ; tiếng Anh gọi là think it over.

     

    Từng

    nghe, cửa chính yếu để vào đạo thì sự phát tâm

    làm đầu :

    Tôi thường nghe người ta nói rằng. Nói cái gì ? Nói nếu muốn tu

    hành học đạo, thì con đường chính yếu quan trọng của nó là gì ?

    Nhất định trước cần phải phát tâm Bồ đề, đây mới là điều

    quan trọng nhất. Việc khẩn cấp tu hành thì sự lập nguyện đứng trước : Tu hành

    thì điều quan trọng nhất cần phải hiểu là gì ? Ðó là cần phải

    phát nguyện, nếu không phát nguyện thì không thể tu hành ; dù nói

    nói rất nỗ lực tu hành, cũng đều là giả. Vì ngay cả nguyện

    chúng ta còn không dám phát, thì còn tu đạo gì ? Bạn nói tu đạo

    chính là đang gạt người vậy ! Nếu chân chánh muốn tu hành, tại sao

    không dám phát nguyện ? Vì thế nói, tu hành thì sự lập nguyện

    đứng trước, trước cần phải lập một nguyện.

     

    Nguyện lập thì có thể độ chúng

    sanh : chúng ta đã

    có nguyện lực, có nghĩa là đã có thuyền bè, mới có thể độ

    người. Nếu không có thuyền, thì làm sao có thể độ người, đưa

    người đến bờ bên kia ? Nguyện giống như chiếc thuyền vậy. Nếu

    chúng ta không có nguyện, thì dù nói : “Tôi tu hành, tôi tu

    hành” A ! Nhưng đến lúc đó thì quên mất không còn nhớ nữa.

    Vì thế lập nguyện đứng trước, đã có nguyện hộ trì, mới có

    thể hóa độ chúng sanh. Tâm phát thì Phật đạo có

    thể thành :

    Nếu ông đã phát tâm Bồ đề thì mới có đủ tư cách thành Phật

    ; nếu không phát tâm Bồ đề, thì không có cơ hội thành Phật. Cho

    nên, điều này rất vô cùng khẩn thiết, vô cùng quan trọng.

     

    Nếu không phát tâm rộng lớn, không lập cái nguyện

    vững bền kiên cố

    : Nếu như ông không phát tâm rộng

    lớn, mà cứ hẹp hòi, nhỏ mọn. một chút thiệt thòi cũng không

    chịu, cũng không thể xả bỏ. Còn phải lập nguyện kiên cố vững

    bền nhất ; nguyện này tôi đã trình bày, thì nhất định cần phải

    làm như thế, không thể thay đổi, đó gọi là nguyện kiên cố vững

    bền, nếu không phát tâm rộng lớn, không lập nguyện kiên cố

    vững bền, thì dù trải qua nhiều kiếp như số vi trần, cũng

    vẫn y nhiên ở trong vòng luân hồi

    : thì dù có trải qua nhiều kiếp như số vi trần, cũng không thể

    thoát ra vòng luân hồi. Luân hồi, chính là lục đạo luân hồi –

    thiên đạo, nhân đạo, a tu la là tam thiện đạo; và địa ngục, ngạ

    quỷ, súc sanh là tam ác đạo. Vẫn phải xoay chuyển trong vòng luân

    hồi ; dù cho là làm việc lành nào, hoặc là sanh thiên, hoặc làm

    người hưởng phước báu cũng không có ý nghĩa gì, vẫn y nguyên

    ở trong vòng luân hồi ! Dù có tu hành cũng chỉ là

    uổng công lao nhọc : Tuy ăn chay, tụng kinh, niệm Phật, nhưng bất luận chúng ta cố

    gắng bỏ ra bao nhiêu công phu, đều là uổng công lao nhọc một cách

    vô ích, rất cực khổ ; chúng ta tu pháp môn gì, cũng không phải

    cứu cánh.

     

    Nên kinh Hoa nghiêm

    nói: “Nếu quên mất tâm Bồ đề mà tu các pháp lành, gọi đó

    là nghiệp ma” : Vì thế Kinh Hoa Nghiêm nói :

    Nếu như quên mất tâm Bồ đề, dù có tu các pháp lành, cũng là tu

    các nghiệp thiên ma ở sáu cõi trời Dục giới”. Vì vô minh

    của mình chưa đoạn, tâm dâm dục chưa đoạn, tu các pháp này đều

    là tạo nghiệp thiên ma. Quên mất tâm Bồ đề chính là niệm không

    thanh tịnh. Nếu niệm thanh tịnh chính là tâm Bồ đề, tâm niệm không

    thanh tịnh chính là ma nghiệp. Quên mất mà còn như thế, huống chi chưa phát ư? : Quên mất tâm Bồ đề, dù tu các pháp lành, cũng đều là

    ma nghiệp, huống hồ là chưa phát ư ! Nếu không phát tâm Bồ đề,

    thì chúng ta có thể tu cái gì ? Tu cái gì cũng đều là ma nghiệp.

     

    Cho nên muốn học Như lai thừa thì trước phải phát Bồ tát nguyện,

    không thể chậm trễ vậy : Vì thế cho nên chúng ta muốn học

    Phật pháp, muốn học Phật thừa, nhất định trước phải phát nguyện

    lực Bồ tát. Nếu chúng ta không phát nguyện lực này, thì thường

    xoay chuyển trong hang động của ma, cứ lui tới trong hang động của ma.

    Vì thế tâm Bồ đề này, chúng ta không thể chờ đợi, không thể

    nói rằng : “Chúng ta sau này sẽ phát Tâm Bồ đề, lập nguyện

    Bồ tát!”. Không thể như thế được ! Chúng ta nhất định phải

    ngay hiện tiền lập tức phát tâm Bồ đề, hành Bồ tát đạo, mới

    có thể vượt ra vòng luân hồi, liễu thoát sanh tử !

     

     

    Nhưng tâm nguyện vốn có nhiều tướng trạng khác nhau,

    nếu không chỉ ra thì làm sao biết mà xu hướng đến. Nay xin vì đại

    chúng mà trình bày sơ lược . Sự phát tâm lập nguyện gồm tám

    tướng là tà chánh, chân ngụy, đại tiểu, thiên viên. Như thế

    nào là tà chánh, chân ngụy, đại tiểu, thiên viên? Ðời có kẻ

    tu hành mà từ trước đến nay chỉ một bề hành theo sự tướng,

    không biết tham cứu tự tâm, chỉ lo những việc ở ngoài, hoặc mong

    cầu lợi dưỡng, hoặc ưa thích hư danh, hoặc ham dục lạc hiện đời,

    hoặc mong cầu phước báo mai sau, phát tâm như vậy gọi là tà. Ðã

    không mong cầu hư danh lợi dưỡng, lại không ham quả báu dục lạc

    đời sau, chỉ vì mong liễu thoát sinh tử, vì chứng đắc Bồ đề,

    phát tâm như vậy gọi là chánh.

     

    Giảng:

    Nhưng tâm nguyện vốn có nhiều

    : Ðã là như thế, chúng ta nhất định phải phát tâm Bồ đề,

    lập nguyện kiên cố vững bền. Nếu không phát tâm Bồ đề, thì

    không bao giờ có thể thành tựu Phật đạo ; không lập nguyện kiên

    cố bền vững sẽ không đạt đến mục đích, không đạt đến chỗ

    cứu cánh. Nhưng tâm nguyện phát ra có rất nhiều loại không giống

    nhau, vì thế nên nói tướng trạng khác

    nhau: phát tâm chính là tư

    tưởng của người, mục đích của người, chí nguyện của người,

    mục tiêu của người; căn tướng này rất nhiều, có thể nói

    nhiều đến tám vạn bốn ngàn.

     

    Nếu không chỉ ra thì làm sao biết mà xu hướng đến.

    Nếu tôi không chỉ ra

    rõ ràng điều này, không trình bày cặn kẽ, thì làm sao quý vị

    biết mà tiến lên phía trước ? Xu, là tiến lên phía trước, đến

    chỗ đó. Hướng, là hướng đến chỗ đó ; đối diện với chỗ

    đó, gọi là đối hướng. Xu hướng, chính là ta làm sao để có

    được mục tiêu ? Ta làm sao để có phương châm, tông chỉ ?

    Nay xin vì đại

    chúng mà trình bày sơ lược: Ðại sư Tỉnh Am nói, tôi nay vì

    đại chúng trình bày sơ lược những điều quan trọng. Lược, là

    giản lược, không thể nói hết ; nói đơn giản một chút, nói ít

    một chút.

     

    Sự phát tâm lập nguyện gồm tám

    tướng

    : Tướng trạng này tổng quát

    thì có tám loại. Tám loại là gì ? là tà chánh, chân ngụy, đại tiểu, thiên viên: Có tà, có chánh,có chân có

    ngụy, có đại có tiểu, có thiên có viên.

    Thế nào gọi là tà ? Chính là lòng ích kỷ, chỉ biết

    lợi ích riêng mình. Thế nào gọi là chánh ? Chính là không ích kỷ.

    Thế nào gọi là chân ? Chính là lợi người không lợi mình. Còn

    ngụy chính là lợi mình không lợi người. Quý vị dùng sáu đại

    tông chỉ (1) để xem thì có thể hiểu rõ.

    Thế nào gọi là tiểu, thế nào gọi là đại ? Tiểu

    chính là vì mình, đại là vì đại chúng. Nên nói “Vì người

    không vì mình, cuối cùng là Phật thể, vì mình không vì đại chúng,

    rốt cuộc uổng phí cuộc đời“. Dù có

    bỏ cả sanh mạng mình, cũng không có ích dụng gì. Ðại là phát tâm

    quảng đại, cũng chính là hành Bồ tát đạo. Vậy nếu không phát

    đại tâm mà phát tiểu tâm thì sao ? Chính là không hành Bồ tát

    đạo, ích kỷ tự lợi, tranh giành, tham lam, ham cầu, chỉ tính toán cho

    mình, đó đều là tiểu. Nếu lo toan cho đại chúng, chí công vô tư,

    chánh trực không thiên vị, khắp cùng cúng dường, lấy pháp giới

    làm thể, lấy hư không làm dụng, đó gọi là đại.

    Thiên là thiên về một bên, vào một chỗ nhỏ, không

    có viên dung. Viên là bao la vạn hữu, chính là viên mãn Bồ đề,

    không có chỗ nào mà không bao bọc, chẳng có chỗ nào mà không

    dung chứa. Tôi có một bài kệ tụng có thể dùng để hình dung cái

    “viên” này :

    “Pháp giới vi thể hữu hà

    ngoại,

    Hư không thị dụng vô bất dung.

    Vạn vật bình đẳng lìa phân biệt,

    Nhất niệm bất sanh tuyệt ngôn tông”.

    Dịch :

    Pháp giới là thể có chi ngoài,

    Hư không là dụng đều dung chứa.

    Vạn vật bình đẳng lìa phân biệt,

    Một niệm không sanh bặt  ngữ

    ngôn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Phát Hiện Tiểu Đường Và Cách Đo Đường Huyết Đơn Giản Nhất
  • Chồng Nên Làm Gì Khi Vợ Ngoại Tình™ Phát Hiện – Thám Tử Hoàng Kim
  • Cách Phát Hiện Vợ Ngoại Tình
  • Làm Sao Để Bạn Gái Không Còn Hay Giận Dỗi Khi Yêu?
  • Tổng Hợp 5 Cách Phá Thai An Toàn Nhất & Không Đau
  • Bạn đang xem bài viết Khuyen Phat Bo De Tam trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100