Xem Nhiều 11/2022 #️ Cảm Nhận Âm Nhạc: Diễm Xưa (Trịnh Công Sơn) – Ngày Sau Sỏi Đá Cũng Cần Có Nhau… / 2023 # Top 20 Trend | Kichcauhocvan.net

Xem Nhiều 11/2022 # Cảm Nhận Âm Nhạc: Diễm Xưa (Trịnh Công Sơn) – Ngày Sau Sỏi Đá Cũng Cần Có Nhau… / 2023 # Top 20 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Cảm Nhận Âm Nhạc: Diễm Xưa (Trịnh Công Sơn) – Ngày Sau Sỏi Đá Cũng Cần Có Nhau… / 2023 mới nhất trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ca khúc Diễm Xưa được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết cho một người con gái Huế tên là Ngô thị Bích Diễm. Hình ảnh dịu dàng, đài các của cô nữ sinh trường Đồng Khánh đi đi về về trên những con đường đầy lá thu bay của Huế, tạo nên cảm xúc cho người nhạc sĩ tài hoa, đã làm nên một bản nhạc tình hay nhất, nổi tiếng nhất của âm nhạc Việt Nam.

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua Trên bước chân em âm thầm lá đổ Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Chiều nay còn mưa sao em không lại Nhỡ mai trong cơn đau vùi Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau Bước chân em xin về mau

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em nhớ những vết chim di Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em biết bia đá không đau Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.

Mưa thu của Huế bay từng hạt nhỏ lay phay, nhẹ nhàng mà ray rứt dài thêm nỗi nhớ ngóng chờ, của người nhạc sĩ tài hoa với người con gái ngày ngày đi qua con đường có hai hàng cây long não. Chờ em dưới cơn mưa, mưa vẫn bay bay trên tháp cổ hoàng thành xưa, cho diết da thêm nỗi buồn hoang sơ: “Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao”. Câu nhạc cũng là câu thơ đầy hình tượng: “dài tay em”, hay dài nỗi ngóng chờ của anh?

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu…

Chỉ có mưa trên hàng lá nhỏ mới hiểu được tâm sự của người chờ đợi “ngồi ngóng những chuyến mưa qua”:

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua Trên bước chân em âm thầm lá đổ Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa…

Khung cảnh mưa bay trong lòng phố Huế đã làm bối cảnh cho chuyện tình càng thơ mộng trữ tình hơn, và cảm xúc của người nghệ sĩ càng thăng hoa hơn khi lắng nghe” trên bước chân em âm thầm lá đổ”. Như cả mùa thu xao xác theo bước chân em, cho hồn chợt không là giá buốt mà trở nên “xanh buốt”! Cho mình xót xa về một tình yêu chờ đợi mà chắc gì được viên mãn ở ngày mai?

Chiều nay còn mưa sao em không lại Nhỡ mai trong cơn đau vùi Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau Bước chân em xin về mau…

Mưa thường gợi nỗi buồn, nỗi cô đơn một mình càng buồn càng trống vắng hơn, cho nhạc sĩ tự hỏi sao “chiều nay còn mưa sao em không lại”. Và “sao em không lại” có khi chỉ là điều mong ước có nhau, làm sao cho được có nhau một khi “nhỡ mai trong cơn đau vùi”? Có khi chỉ là nỗi ước thầm “bước chân em xin về mau” để nỗi đau kia ngày mai không hằn lên bia đá quách thành, không hằn lên trái tim nghệ sĩ vốn mẫn cảm với hạnh phúc được yêu thương cũng như nỗi đau bị phụ bạc.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biến động Làm sao em nhớ những vết chim di Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa làm cho lòng anh biển động hay cho đời biển động? Mai này biết em còn nhớ kỷ niệm kia sẽ như vết chim di? “Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng” tâm trạng trước mưa chợt biến đổi, không còn ở thực tại là mưa trên Huế nữa mà xin mưa hãy qua miền bao la hơn, cho lòng người bao dung hơn, để “người hát rong” phiêu lãng chợt quên mình lãng du trên cuộc đời này.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em biết bia đá không đau Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.

Em không đến, mưa vẫn mưa cho cuộc đời và lòng người biển động. Một mình chờ em trong mưa, bia đá kia cũng đau huống chi là lòng người. Và sỏi đá vô tri ngày sau cũng cần có nhau huống chi là anh với em. Nhạc sĩ cho “bia đá” và “sỏi đá” cũng cần có tình yêu với nhau, đây cũng thông điệp gửi lại cho người đời, hãy yêu thương nhau hơn từ bây giờ cho đến mai sau.

Nhạc phẩm Diễm Xưa, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết cho mối tình đầu của mình, lồng trong không gian trầm mặc mộng mơ của Huế. Đã để lại cho đời một tuyệt phẩm đẹp từ tình ý đến giai điệu và ca từ đầy chất thơ quyện trong không khí lãng đãng huyền hoặc của Huế đầu thập niên 1960, những ngày Diễm còn Xưa

Bài: TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN (Ghi rõ nguồn chúng tôi khi copy bài viết)

Cảm Nhận Âm Nhạc: Diễm Xưa (Trịnh Công Sơn) / 2023

Ca khúc Diễm Xưa được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết cho một người con gái Huế tên là Ngô thị Bích Diễm. Hình ảnh dịu dàng, đài các của cô nữ sinh trường Đồng Khánh đi đi về về trên những con đường đầy lá thu bay của Huế, tạo nên cảm xúc cho người nhạc sĩ tài hoa, đã làm nên một bản nhạc tình hay nhất, nổi tiếng nhất của âm nhạc Việt Nam.

Mưa thu của Huế bay từng hạt nhỏ lay phay, nhẹ nhàng mà ray rứt dài thêm nỗi nhớ ngóng chờ, của người nhạc sĩ tài hoa với người con gái ngày ngày đi qua con đường có hai hàng cây long não. Chờ em dưới cơn mưa, mưa vẫn bay bay trên tháp cổ hoàng thành xưa, cho diết da thêm nỗi buồn hoang sơ: “Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao”. Câu nhạc cũng là câu thơ đầy hình tượng: “dài tay em”, hay dài nỗi ngóng chờ của anh?

Thuở mắt xanh xao vì tình yêu kia như dự cảm được buồn nhiều hơn vui. Tình yêu ban đầu không có những buổi hẹn hò, chỉ có những buổi đứng một mình chờ người con gái đi qua mà “nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ” để mắt đợi chờ sâu thêm trên đường dài hun hút…

Chỉ có mưa trên hàng lá nhỏ mới hiểu được tâm sự của người chờ đợi “ngồi ngóng những chuyến mưa qua”:

Khung cảnh mưa bay trong lòng phố Huế đã làm bối cảnh cho chuyện tình càng thơ mộng trữ tình hơn, và cảm xúc của người nghệ sĩ càng thăng hoa hơn khi lắng nghe” trên bước chân em âm thầm lá đổ”. Như cả mùa thu xao xác theo bước chân em, cho hồn chợt không là giá buốt mà trở nên “xanh buốt”! Cho mình xót xa về một tình yêu chờ đợi mà chắc gì được viên mãn ở ngày mai?

Mưa thường gợi nỗi buồn, nỗi cô đơn một mình càng buồn càng trống vắng hơn, cho nhạc sĩ tự hỏi sao “chiều nay còn mưa sao em không lại”. Và “sao em không lại” có khi chỉ là điều mong ước có nhau, làm sao cho được có nhau một khi “nhỡ mai trong cơn đau vùi”? Có khi chỉ là nỗi ước thầm “bước chân em xin về mau” để nỗi đau kia ngày mai không hằn lên bia đá quách thành, không hằn lên trái tim nghệ sĩ vốn mẫn cảm với hạnh phúc được yêu thương cũng như nỗi đau bị phụ bạc.

Mưa làm cho lòng anh biển động hay cho đời biển động? Mai này biết em còn nhớ kỷ niệm kia sẽ như vết chim di? “Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng” tâm trạng trước mưa chợt biến đổi, không còn ở thực tại là mưa trên Huế nữa mà xin mưa hãy qua miền bao la hơn, cho lòng người bao dung hơn, để “người hát rong” phiêu lãng chợt quên mình lãng du trên cuộc đời này.

Em không đến, mưa vẫn mưa cho cuộc đời và lòng người biển động. Một mình chờ em trong mưa, bia đá kia cũng đau huống chi là lòng người. Và sỏi đá vô tri ngày sau cũng cần có nhau huống chi là anh với em. Nhạc sĩ cho “bia đá” và “sỏi đá” cũng cần có tình yêu với nhau, đây cũng thông điệp gửi lại cho người đời, hãy yêu thương nhau hơn từ bây giờ cho đến mai sau.

Nhạc phẩm Diễm Xưa, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết cho mối tình đầu của mình, lồng trong không gian trầm mặc mộng mơ của Huế. Đã để lại cho đời một tuyệt phẩm đẹp từ tình ý đến giai điệu và ca từ đầy chất thơ quyện trong không khí lãng đãng huyền hoặc của Huế đầu thập niên 1960, những ngày Diễm còn Xưa

Bài: TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN(Ghi rõ nguồn chúng tôi khi copy bài viết)

Trời Mưa Nghe Lại “Diễm Xưa” / 2023

Bút Tích Kiệt Tác “Diễm Xưa” Của Cố Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn

Diễm là một người con gái có thật trong cuộc đời nhạc sỹ Trịnh Công Sơn. Tình yêu và nỗi hoài nhớ về Diễm là nguồn cảm hứng ra đời của ca khúc “Diễm xưa”. Hồi Ức được đăng trong thế giới âm nhạc tháng 3 năm 1997 Trịnh Công Sơn có kể rằng:

“Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt, để đến Trường Đại học Văn khoa ở Huế. Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não. Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng, ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhạt nhòa trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt… Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường. Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hoặc chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ”.

Tà Áo Dài Của Nữ Sinh Trường Đồng Khánh Đã Làm Xao Xuyến Trái Tim Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn

Qua những tư liệu và lời kể của chính nhạc sỹ, người ta biết tình yêu của Trịnh Công Sơn là cô nữ sinh trường Đồng Khánh (Huế) có tên Ngô Thị Bích Diễm (có bản ghi là Ngô Vũ Bích Diễm chị gái của cô Ngô Vũ Dao Ánh sau này cũng là người yêu của Trịnh công Sơn) – một thiếu nữ xinh đẹp mảnh mai, con một vị giáo sư dạy Pháp văn. Đó là một mối tình có tính thần tiên, hầu như là vô vọng, và hàng ngày từ căn gác trọ của gia đình, Trịnh Công Sơn vẫn mơ mộng ngắm nhìn người con gái trong tà áo dài nữ sinh đi bộ dọc theo bờ sông Hương, qua cây cầu Phủ Cam đến trường Đồng Khánh.

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ

Thật ra, mưa dễ nhắc con người đến những kỷ niệm buồn của đời sống. Như những cơn mưa bay nghiêng trên tầng tháp cổ, nhắc con người ta về những cơn đau vùi lúc nhớ người yêu… Ngày yêu Diễm thì Trịnh Công Sơn vẫn đang còn trẻ lắm. Và trái tim cháy bỏng của lứa tuổi đôi mươi luôn kháo khát yêu và được yêu nên những khoảng lặng, và nổi nhớ đã được anh viết thành kiệt tác:

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Mưa, nhất là mưa mùa thu là khung cảnh luôn gợi cho ta nỗi buồn. Trịnh Công Sơn ngắm những hạt mưa bay và nhớ đến người yêu của mình, một mối tình thầm lặng, đơn phương, cô gái hàng ngày đi qua đây dưới mưa, dưới nắng và cứ vô tình đi qua, đi xa và rồi sự trông theo của Trịnh Công Sơn chỉ còn lại một hàng cây long não màu xanh phủ lên con đầy đường nhớ nhung. Con đường mà từ lâu đã trở thành một lối mòn trong tâm hồn tác giả. Nhưng hôm nay nó trở nên dài hun hút. Khung cảnh đó đã làm cho con người ta cảm giác đến một chiều sâu của sự cô đơn và chờ đợi… Sự mong ngóng để được gặp, được ngắm nhìn người mình yêu. Và rồi những ngày mưa, những ngày người ấy không về qua lối cũ. Trịnh Công Sơn đã viết:

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua Trên bước chân em âm thầm lá đổ

Buổi chiều rồi, trời vẫn mưa.. Trịnh Công Sơn ngồi ngóng những chuyến mưa qua hay là chỉ trông ngóng một bước chân ai? Rồi bất chợt Anh nhận ra rằng người con gái ấy không xuất hiện mà con đường chỉ có lá thu rơi và che khuất đi cái lối mòn nhỏ bé kia:

Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa.

Anh xót xa khi Diễm hôm nay không tới… Hay đấy là sự tự trách mình vậy? Trách mình của sự nhút nhát cho một mối tình đơn phương. Và kèm theo đấy là sự nuối tiếc vì đã không kịp nói ra, hay không dám nói ra.. để ai đó có thể cảm nhận sự ngọt ngào của tình yêu. Và rồi nỗi buồn trong cơn mưa ấy:

Chiều nay còn mưa sao em không lại Nhỡ mai trong cơn đau vùi Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau Bước chân em xin về mau

Chiều nay anh vẫn đợi … Nhưng: sao em không lại? Để rồi: Nhớ mãi trong cơn đau vùi … Sự trống vắng ấy đã biến thành nỗi đau cào xé trong tâm hồn anh! Phải chăng anh đã quá mơ mộng, tình yêu đơn phương với khao khát được gặp người mình yêu đã biến anh thành một người hoang tưởng, cố chấp. Không, anh vẫn còn tỉnh táo đấy chứ. Anh vẫn còn tỉnh táo để kịp nhận ra rằng: Làm sao có nhau … Nếu Diễm không lại thì làm sao anh có cơ hội để gặp, để được thổ lộ tình yêu với Diễm đây! Và nỗi đau ấy trong anh lại tăng và: hằn lên nỗi đau … Với một sự cầu xin trong vô vọng: Bước chân em xin về mau.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em nhớ những vết chim di Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Làm Sao Em Biết Bia Đá Không Đau

Thời tiết ở đất Huế thật đặc biệt, trời mưa thì cứ dai dẵng mà.. Chẵng vậy mà ngày xưa Nguyễn Bính đã từng viết: Giời mưa ở Huế sao buồn thế – Cứ kéo dài ra đến mấy ngày … Và những cơn mưa dai dẵng ấy đã làm tăng thêm bao nỗi niềm thương cảm, kéo đất trời như dãn rộng ra, nhưng lại mịt mờ trong cả thực tế và trong tâm tưởng! Trịnh Công Sơn nghe mưa rơi để thấy đời biển động. Thế nhưng, càng trông xa hơn, sâu rộng hơn, càng bao nhiêu trông ngóng thì càng tăng thêm bấy nhiêu thất vọng! Diễm làm sao biết được rằng, nơi đó có một người thầm yêu trộm nhớ mình để mà quay trở lại. ” Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng. Để người phiêu lãng quên mình lãng du ” Trịnh Công Sơn lại ao ước làm sao cho cơn mưa đó đi qua, đi đến nơi Diễm ở và nhắc nhở Diễm rằng: nơi đây, như những ngày mưa ấy, anh vẫn chờ, chờ Diễm đến để quên mình lãng du…

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em biết bia đá không đau.

Vâng anh lại vẫn nghe và thấy mưa bên đời biển động. Câu hát được lặp lại như biển đang trào dâng lên tiếng sóng, và cơn sóng sau lại cao hơn cơn sóng trước… Làm sao em biết bia đá không đau? Câu hỏi như khơi dậy tư tưởng vạn vật nhất thể. Tác giả nghĩ đến những bia đá lạc loài, có lẽ lúc ấy anh cũng nghĩ đến những mảnh đời buồn thảm, anh cảm thông cho bia đá hay cảm thông cho nỗi đau của chính mình vậy?

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.

Và anh lại mong cơn mưa ấy mang lời nhắn của anh đến bên người yêu, đến bên miền đất rộng rằng: dù cho thế nào đi nữa thì tình yêu của Trịnh dành cho Diễm vẫn không hề thay đổi. Và anh vẫn chờ đợi, chỉ mong Diễm hiểu một điều rằng: Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau. Thật là một ý nghĩ phi thường.Tình yêu ấy của Trịnh Công Sơn dành cho Diễm cũng vậy. Là lời kết cũng là lời nhắn nhũ của anh đến Diễm như một biểu tượng, một sự vĩnh cữu của tình yêu mãi mãi với thời gian. Đến sỏi đá cũng cần có nhau thì huống chi là con người, có trái tim tình cảm, có lý trí.

Diễm Xưa làm cho người nghe cảm nhận được mối tình sâu của cố nhạc sĩ, người nghe sẽ nhớ rất lâu. Tôi nghe “Diễm Xưa” trong một buổi chiều mưa tan tác, một buổi chiều mưa bải hoải cả tâm hồn khi nhớ người yêu.. ngắm mưa tí tách gõ đều trên mái tôn nghe não lòng một nỗi buồn man mác, mưa rơi đều mướt xanh ngọt cỏ, se sắt nỗi nhớ mông lung trong cuộc đời vô thực. Mọi thứ cứ nhập nhoạng, bồn chồn, khắc khoải, nhớ thương. Và tôi cảm nhận được rằng Diễm Xưa cũng thế, cũng thật lạnh, thật buồn và day dứt một niềm đau vô tận … Đấy là kết quả mối tình dang dở của cố nhạc sĩ, không có mối tình dang dở ấy, người nghe đã không có cơ hội thưởng thức tác phẩm đẹp lộng lẫy có tên “Diễm xưa”.

Quản Trọng Hải

Những Điều Cần Biết Về Sáng Tác Ca Khúc Âm Nhạc / 2023

Viết lời cho bài hát là bước đầu tiên trong quá trình sáng tác ca khúc. Đây là việc mà mỗi nhạc sĩ phải bắt tay vào thực hiện đầu tiên. Lời bài hát có thể được sáng tác một cách ngẫu hứng hoặc dựa trên những kinh nghiệm, cung bậc cảm xúc đã từng trải qua của mỗi nhạc sĩ. Mỗi bài hát đều mang trong mình những câu truyện, tâm tư, tình cảm mà người nhạc sĩ gửi gắm bên trong. Lời bài hát khi viết ra phải đảm bảo có lời ca súc tích, mượt mà, gợi cảm, giống như lời của một bài thơ. Lời bài hát phải dễ dàng cho ca sĩ trong quá trình diễn đạt, phát âm.

Phổ thơ lời bài hát

Trong ngữ pháp thơ văn Việt Nam, lời thơ thường có quy luật bằng trắc nên khi phổ thơ cho lời bài hát, người phổ thơ phải thận trọng khi dùng âm thanh kết hợp với lời thơ. Lời nhạc có thể bị ảnh hưởng khi được phổ nhạc những bài hát được viết theo thể thơ lục bát hoặc bát cú. Hiện nay, nhạc sĩ phổ nhạc thường hoặc phổ toàn bộ bài thơ hoặc chỉ phổ một phần những ý chính của bài thơ.

Trong những trường hợp phổ nhạc từ những bài thơ, nhạc sĩ sẽ tìm cách điều chỉnh, phá bỏ kiến trúc bài thơ để tạo nên một bản phổ nhạc hoàn chỉnh phù hợp với người ca sĩ cũng như âm nhạc. Quá trình phổ nhạc lời thơ là một quá trình phức tạp, do đó đòi hỏi người nhạc sĩ phải có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Quá trình phổ nhạc thơ phải đảm bảo không được đánh mất sự tinh túy vốn có trong bài thơ mà phải phù hợp với một tác phẩm âm nhạc.

Một bản phổ nhạc thơ thành công là vừa mang theo hồn của bài thơ mà các thi sĩ gửi gắm vừa mang phong cách mới trong âm nhạc để người ca sĩ có thể dễ dàng thể hiện trên sân khấu.

Nguồn cảm hứng khi sáng tác bài hát

Cảm hứng, cảm xúc là chất xúc tác không thể thiếu trong ngành nghệ thuật, nhất là một tác phẩm âm nhạc. Đó là chất xúc tác cần có để thể hình thành lên một ca khúc. Giống như làm thơ, viết văn hay vẽ tranh, v.v.. viết ca khúc là một loại lao động sáng tạo. Thông thường, người nhạc sĩ phải cưu mang, và trăn trở về một đề tài lấy từ trong cuộc sống hàng ngày hoặc đôi khi đó là một cảm xúc ngãu hứng, bất chợt hiện lên. Đề tài này được thai nghén cho đến khi cảm hứng đến với người nhạc sĩ để cho tác phẩm được ra đời. Có khá nhiều định nghĩa và nghiên cứu về cảm hứng trong sáng tác, hay trong mỗi cá nhân.

Quá trình chỉnh sửa bài hát

Đây là giai đoạn khô khan, tẻ nhạt nhất đối với mỗi người nhạc sĩ nhưng là một giai đoạn quan trọng không thể thiếu trong quá trình sáng tác bài hát.

Cách thức chỉnh sửa của mỗi người nhạc sĩ là khác nhau. Một số nhạc sĩ sẽ chỉnh sửa bài hát nhiều lần trước khi phát hành ra bên ngoài. Có người nhạc sĩ sẽ phổ biến rộng rãi ngay sau khi ca khúc được viết ra mà không thông qua quá trình chỉnh sửa. Thông thường, những nhạc sĩ mới viết nhạc sẽ tự chỉnh sửa ca khúc của mình trước khi phát hành rộng rãi hoặc nhờ sự tư vấn, hỗ trợ của những người nhạc sĩ có kinh nghiệm.

Quá trình chỉnh sửa bài hát được dựa trên những kiến thức, kinh nghiệm viết nhạc và khả năng cảm thụ, phê bình âm nhạc trong quá trình sàng tác.

Yêu cầu cần có của người nhạc sĩ

Trong một quá trình sáng tác bài hát, thường có 3 giai đoạn nhất định: sáng tác, biểu diễn và thưởng thức. Nhạc sĩ thường là người thực hiện giai đoạn đầu, còn ca sĩ là người sáng tạo lần thứ nhì, và người thưởng thức là người sáng tạo lần thứ ba. Tâm lý chung thường cho rằng nhạc sĩ phải là người hát hay, nhưng trong thực tế, rất ít nhạc sĩ có giọng hát tốt. Nếu nhạc sĩ vừa viết nhạc, vừa trình bày được bài hát của mình với giọng hát hay thì điều này rất quí. Mỗi nhạc sĩ ngoài khả năng sáng tác ca khúc cũng nên biết hát để có thể cảm nhận một cách tường tận về ca khúc cũng như có thể mang lại một ca khúc thành công đối với cả ca sĩ và công chúng.

Phòng thu âm HCM

Bạn đang xem bài viết Cảm Nhận Âm Nhạc: Diễm Xưa (Trịnh Công Sơn) – Ngày Sau Sỏi Đá Cũng Cần Có Nhau… / 2023 trên website Kichcauhocvan.net. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!